
Đời người gẫm khác chi vầng trăng tỏ
Lại ví như hoa nỡ tỏa hương lan
Những trải qua thời gian chưa mấy độ
Rồi phôi pha trăng lặng đóa hoa tàn
Tuy trời đất bao la trông man mát
Vũ trụ dường vô thỉ với vô chung
Ṿng công lệ cũng chịu đường biến tác
Khoảng không gian thay đổi vẫn không cùng
Ḱa biển rộng mênh mông đầy sóng gió
Lượng hải triều dỏng mảnh cuốn nước sâu
Sức hùng vĩ tưởng ngàn năm kiên cố
Mà bao lần bải bể hóa nương dâu
Những cây cỏ núi sông cùng trần sắc
Những muôn loài vạn vật ở thế gian
Hễ hữu t́nh hữu hoại phần định chắc
Khó hửng hờ xao lăng nỗi hiệp tan
Không gian vậy thời gian đâu cũng vậy
Ngày đêm qua tuổi chẳng đợi chờ ta
Dẫu mịt mờ chưa dễ thấy
Đều thành trụ dị diệt một sát na
Sanh đau khổ vô thường càng thêm khổ
Có vật ǵ vững chải được bền lâu
Thoạt thấy đó thoạt nh́n liền mất đó
Ích chi mà dang díu trước ḷng sầu
Chi bằng sớm lần hồi ta dứt bỏ
Đặng t́m nơi bất diệt cơi vô sanh
Ráng tạo trữ phước lành dầu to nhỏ
Đặng làm cho Đạo quả chóng viên thành
Trần khổ bao la biển tối tăm
Pháp đăng rạng chói cơi âm thầm
Hoàn toàn sáng suốt người lên bổng
Kẻ vượt bờ kia kẻ xuống trầm
Ác nghiệp nặng mang dây chướng ngại
Thiện duyên rộng liễu Đạo cao thâm
Biểu dương cuộc thế đời mê tỉnh
Mê tỉnh chỉ v́ tịnh vọng tâm
Khuyên cùng kẻ trí ráng lo tu
Mê mải làm chi cuộc vỏng dù
Danh lợi dường như cḥm mây nổi
Thế quyền nào khác đám phù du
Xin đừng buộc kết dây oan trái
Th́ khỏi vương mang mối tạc thù
Cửa Phật ra vào vui chí hướng
thung dung ngày tháng khỏe ngàn thu
* * *
Phật lư cao siêu khó giải bày
Mùi thiền mặn lạt nếm rồi hay
Mặn nồng xu hướng đường không vọng
Lạc lẽo xa ĺa nẻo chẳng ngay
Danh lợi chi màng phường giả tạm
An nhiên tu tỉnh chốn linh đài
Cao vun Bồ Tát nền công đức
Để tế độ người giữa nạn tai.
Trước thảm trạng giông mưa trời táo bạo
Rặng lao xanh oằn oại uốn theo chiều
Sức tàn phá cuốn nhồi bao cơ xảo
Đă qua rồi trở lại cảnh đ́u hiu
Loài người sánh nào hơn ngàn lau yếu
Quyền sát sanh đâu phải ở nơi ḿnh
Trước vũ trụ mênh mông đành phận chịu
Thêm bịnh già dày xéo tấm thân xinh
Cơn bịnh hoạn tủi cho đời cô tịch
Nào thân bằng quyến thuộc ở đâu đâu
Chẳng v́ khổ sớt chia người nhiều ít
Mà bạc tiền không chuộc nổi đau sầu
Rồi già chết xô dần thân ngũ uẩn
Cơi trần hoàn, ai dễ đỡ nâng ai ?
Chỉ duyên lành nghiệp dữ tay hậu thuẩn
Vẫn cùng ta chung thủy chẳng hề sai
Điên đảo tưởng đường đời đầy êm thắm
Nay giật ḿnh quyến luyến ướm ră tan
Chi mà phải bận ḷng trong lạnh ấm
Phải chăng đây đă tỉnh giấc mộng tàn
Đời hay mộng đời đà thấy rơ
Rán thực hành lánh nghiệp tạo nên duyên
Đặng nương cậy mong qua bờ giác ngộ
Hưởng tiêu diêu lạc thú cơi vô phiền
Cam phụ bạc thế gian tuồng giả tạm
Dưới bóng từ ung đúc một tâm linh
Ṿng cương tỏa thoát ra ngoài giới hạn
Cất bước lần tinh tấn nẻo siêu sinh
* * *
Mục kiến quần sanh thọ khốn nàn
Đích nhiên thế sự họa đa đoan
Ánh càng trổ mặt soi tam giới
Sáng chiếu Ta Bà khắp thế gian
Phật hóa độ người qua biển khổ
Pháp d́u dắt chúng khỏi lầm than
Ra vào tự ai ai cũng
Đời hết tai ba đến Niết Bàn
* * *
Mừng thấy kim gian nảy pháp quang
Mông lung được rọi ánh huy hoàng
Muôn trùng sáng suốt phong quang kết
Ngàn cơi u sầu tịch mịch tan
Rực rỡ ngày về mê chợt tỉnh
Âm thầm đêm hết mộng hầu tàn
Lập ḷe đuốc huệ nên tiêu biểu
Để chỉ rơ đường xuất thế gian
* * *
Thế gian đầy rẫy sự tai nàn
Chẳng lựa nghèo hèn chẳng lựa sang
Chết sống chậm chăng đôi tấc thở
Luân hồi ngắn ngủi một thời gian
Cuộc đời giả tạm đeo chi nhỉ
Nhẹ bước t́m về cơi lạc hoan
Trần thế mịt mù trong cát bụi
Tang thương biến đổi cảnh mơ màng/.
Thực hiện: Ngọc Liên.