![]()
Bên thác nước rộng dài sâu thẳm
Đá xây thành phong lẩm đôi từng
Gịng tuông giọt tóe muôn trùng
Rợn người với tiếng đ́ đùng sóng reo
Trên không gian bóng thiều ảm đạm
Áng mây mờ lơ đảng bay đi
Bay ṿng vũ trụ huyền vi
Rán h́nh lắm lúc ly kỳ đổi thay
Thấy nước chảy mây bay nao dạ
thấy người đời tàn tạ mấy hồi
Thời gian mây đến nước trôi
Đêm qua ngày lại luân hồi vần xoay
Gẩm trong cơi trần ai khổ năo
Mọi sự đều mộng ảo vô thường
Bao lần biến đổi tang thương
Sanh già đau chết là đường thế gian
Ánh nhựt nguyệt hai quang cấp bách
Thoi tay sang tên lách giây cung
Thôi đành mượn thú nâu ṣng
Tiêu hao ngày tháng cửa không sửa ḿnh
Những lục dục thất t́nh dứt bỏ
Thói diêm lương nào có bận ḷng
Ích ǵ sự thế mà trông
Một mai rồi cũng tay không xuống mồ
Luận giả cuộc cơ hồ tâm định
Bỗng giựt ḿnh dường tỉnh chiêm bao
Nước trong sóng bủa lao xao
Mây mờ gió cuốn bay vào xa xăm
Than ôi ! Thế sự thăng trầm
Phật pháp ra đời có mấy khi
Khuyên người nẽo thẳng khá hồi qui
Xuất gia chánh giáo không rời bát
Lánh tục chơn truyền khá đắp y
Kinh văn tỏ rơ hạnh tăng tŕ
Hỡi ai chí thích nơi chơn lư
Kinh nghiệm cho rồi sẽ bước đi
Mừng nay Đạo đức bố cho đời
Thay đổi phong trào máy lộng khơi
Ánh rọi mây lành năm sắc vẻ
Sáng ḷa rừng Thích bốn phương trời
Phật d́u nhứt thiết sanh linh khổ
Pháp giải nghiệp duyên thúc phược đời
Ra chốn kim gian muôn mắt chú
Đời càng tiến hóa độ theo đời
Theo thời phải cố ráng công phu
Đạo Thích cao siêu lại nhiệm mầu
Ánh rọi Á Âu mau cảm hóa
Sáng soi phi mỹ sớm quay đầu
Phật nâng thế giới không nghiêng ngửa
Pháp độ quần sanh tận trí ngu
Hỡi khách hồng trần mau tỉnh giấc
Ai gần cửa Phật thoát bi sầu.
Vừng đông rạng nhuộm sang hà cẩm tú
Phản ánh hồng lóng lánh giọt sương mai
Gió phản phất lung lay cây cỏ ngủ
Động xạt xào vỏ trụ tỉnh giấc say
Chim chóc hót trên cành nghe ríu rít
Đượm nực hồng sặc sỡ sắc hương hoa
Giữa cảnh trí biết bao màu thanh lịch
Đường mát êm vui cất bước ta bà
Đi cứ đi tiếng ḷng hằng quyến rủ
Đi đến nơi sở vọng của tâm hồn
Luống chểnh mảng theo duyên đời lạc thú
Và cũng theo nhu yếu trước sinh tồn
Đi đi măi vẫn c̣n chưa tới chốn
Giờ khắc qua lệch bóng ngả xiêng tây
Nôm nốp nỗi bơ vơ nơi đ́nh đốn
Lỗi ác vàng vội ẩn khuất rạng cây
Buổi lặng lẽ biểu dương đời hiu quạnh
Ánh sương mờ xóa nhạt cảnh thiên nhiên
Giọng rền rỉ kêu chiều đoàn dế lạnh
Vạn vật lần ch́m đắm khoảng trời đen
Dưới nghiêm lịnh tuần hoàn không di dịch
Ôi tương lai hy vọng lắm mà chi
Rồi cũng với thời gian tiêu diệt tịch
Thân thể người điêu đứng phút mê ly
Tránh gió bụi rẻ chơn tầm nẽo Đạo
Gợi tinh thần trần lụy được sạch trong
Sớm trở gót trên đường đầy mộng ảo
Dắt tâm hồn đến tận cơi hư không
* * *
Trần hoàn thăm thẳm bóng hồn củ
Ánh sáng kim gian bỗng rạng thu
Rực đuốc từ quang soi nẻo tối
Choang đèn trí huệ vạch đường tu
Hồi chuông tự giác rồi tha giác
Giáo pháp ḿnh tu lại kẻ tu
Như thế công duyên này phỉ nguyện
Liên đài chung hưởng cảnh ưu du
* * *
Lố xố vừng mây ánh sáng trời
Rày mừng nhật nguyệt đă ra đời
Phủ trùm giáo lư cùng Nam Bắc
Cảnh tỉnh quần mê khắp mọi nơi
Gởi khách si hồn về giác ngạn
Đưa thoàn đại nguyện lối mê khơi
Nhơn sanh mong đấy siêu trần lụy
Thoát vực trầm luân đến thảnh thơi
* * *
Phật Đạo từ đây đă nảy nhành
Đạo tâm kẻ trí rất cao thanh
Tài bồi rạng vẽ nền Chơn Lư
Khuyến nhủ cùng nhau tất dạ thành
Vân cẩu toan chi trường mộng trạch
Vô thường đâu hẹn kiếp thương sanh
Lợi danh luôn khổ ham chi nữa
Sớm khá tầm tu nẽo phước lành./.
Thực hiện: Ngọc Liên