![]()
![]()

Thân thọ sanh từ nơi không tướng
Như giấc mơ do tượng h́nh ra
Người mơ tâm thức đâu mà
Trụ đâu tội phước đều là thành không
Pháp lành khởi vốn xưa là huyễn
Nghiệp dữ gây cũng huyễn mà ra
Ḿnh bọt đậu gió lồng qua
Không căn không thật tánh là huyễn không
Bốn vật lớn mượn làm thân đó
Tâm không sanh nhơn cảnh mà sanh
Cảnh không tâm cũng không thành
Đôi đàng tội phước như h́nh huyễn thôi
Thân không thật ấy là thân Phật
Tâm bông lông biết Phật bông lông
Thân tâm tánh ấy vốn không
Người tu với Phật cũng đồng như nhau
Thân chẳng thấy biết là thân Phật
Nếu biết rồi th́ Phật là không
Người khôn biết tội tánh không
Thản nhiên chẳng sợ trong ṿng tử sanh
Tánh chúing sanh thảy thanh tịnh hết
Do không sanh không diệt mà ra
Thân tâm là huyễn thôi mà
Huyễn th́ tội phước hoá là đều không
Pháp là pháp vốn xưa không pháp
Không pháp mà cũng pháp đó đây
Ta trao không pháp buổi nay
Pháp nào pháp nấy là hay pháp nào.
![]()
Ta nay ư huống rất thanh cao
Mặc người mắng chửi chẳng hề nao
Chẳng luận chẳng chi lời phải quấy
Niết Bàn sanh tử lại khác nào
Kho báu nhà ḿnh khi mở đặng
Rơ ràng không chậm cũng không mau
V́ bởi vọng t́nh ngăn lấp cửa
Cho hay người thế chẳng hay vào
Đôi lời tạm gởi đời mạt pháp
Bụi đóng gương ḷng phải kiếp lau
Ta nay ư huống rất thinh thoang
Chẳng lời không việc tấm ḷng an
Giải thoát thong dong hằng tự tại
Đông Tây qua lại chẳng gian nan
Không nói trọn ngày ḷng vắng vẻ
thường thường xem xét tánh Kim Cang
Thong thả tự nhiên hằng thấy Đạo
Con đường sanh tử lại nào can
Ta nay ư huống rất thanh kỳ
Chẳng mắc trong đời vật dối khi
Phú quư vinh hoa là mộng huyễn
Áo bô cơm hẩm đỡ ḷng ni
Đường gặp người đời lười biếng nói
Người đời chẳng rơ rọi ngu si
Ngoài hiện lơ lơ đường ám độn
Trong ḷng rực rỡ tợ lưu ly
Hạnh kín hầu la thầm chứa đủ
Tâm phàm há dễ đặng tường tri.


Nói thông ḷng cũng thông
Như mặt nhựt trên không
Chỉ truyền pháp kiến tánh
Ra đời dẹp tà tông
Pháp vốn không chóng trể
Mê ngộ có chậm mau
Nơi đây cửa thấy tánh
Người mê dễ thấu đâu
Nói rộng khắp muôn bề
Đem về làm một lư
Phiền năo tối trong nhà
Sáng soi nhờ tánh trí
Tà đến sanh phiền năo
Chánh về đều chẳng dụng
Trong sạch vốn không dư
Bồ Đề gốc tánh ḿnh
Dấy ḷng thành vọng tưởng
Khi vọng khá tịnh ḷng
Chánh rồi không ba chướng
Người đời theo Đạo chánh
Cả thảy chẳng lo âu
Ḿnh hằng xét thấy lỗi
Cùng Đạo khác chi đâu
Loài sắc vẫn có Đạo
Đều chẳng cùng phiền năo
Ĺa Đạo mà t́m Đạo
Trọn đời không thấy Đạo
Lao xao trót một đời
Rốt rồi c̣n phiền năo
Muốn t́m thấy Đạo chơn
Đi ngay mới thiệt đạo
Nếu ḿnh không ḷng Đạo
Đi thầm chẳng thấy đàng
Bằng thiệt người trao Đạo
Chẳng thấy lỗi thế gian
Nếu thấy lỗi của người
Lỗi ḿnh đâu tránh khỏi
Người quấy ḿnh đừng chê
Ḿnh chê ḿnh có lỗi
Dẹp bỏ ḷng tà quấy
Đánh phá phiền năo ấy
Ghét thương chẳng bận ḷng
Duỗi cẳng nằm an nghỉ
Khi muốn độ người nào
Phải dùng lời phương tiện
Chớ khiến kia nghi ngờ
Tức là chơn tánh hiện
Pháp Phật ở trong đời
Trong đời Phật sẵn có
Ĺa đời t́m kiếm Phật
Nào khác cầu sừng thỏ
Thấy chánh ra trên thế
Thấy tà ở thế gian
Chánh tà đều đánh dẹp
Tánh Bồ Đề rơ ràng
Tụng này môn đốn giáo
Cũng tên đại pháp thiền
Mê nghe trải lụy kiếp
Ngộ được thấy mau liền.
Thực hiên: Ngọc Liên