
![]()
![]()
![]()
![]()

![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()

Thế sự nhìn xem rối cuộc cờ
Càng nhìn càng ngắm lại càng mơ
Lên đàng cứu khổ toan quay lại
Biển ái trông ra nước đục lờ
Ở giữa trần ai chớ nhuốm trần
Xem kinh dồi trí luyện tâm thần
Ra công trau đức tu mình trước
Đuốc huệ sau này rọi thế nhân
Nương cỏ thảo am lúc sớm trưa
Lửa lòng đã tắt dục tâm chừa
Trí tài sốt sắng gan bền chặt
Trời muốn làm mưa thì cứ mưa
Thấy người chịu khổ tớ lo thay
Kẻ lão kẻ đau kẻ chết rày
Sự thế chẳng qua là biển khổ
Mau đành giũ sạch nợ trần ai
Tâm tình trau luyện bấy lâu nay
Đạo đức cao siêu đã đủ đầy
Còn một kiếp này mang lớp thịt
Kìa kìa giặc quỉ đã xa bay
Liễu yếu gió đưa phảng phất
Hoa trôi nước chảy là đà
Ướm hỏi ở đâu cho biết
Vầng mây vốn thiệt nhà ta
Thế sự phù hoa lắm não lòng
Sao bằng vui thú chốn rừng thông
Bạn cùng cây cỏ say mùi Đạo
Nước bích non xanh rửa sạch lòng./.
Thực hiện: Ngọc Liên
Duyên lành khiến gặp Thế Tôn
Rày ta mới đặng tâm hồn vững cho
Phen này ta hết sầu lo
Ắt qua khỏi biển vào bờ bên kia
Chằng còn thấy sóng mà ghê
Vì ta biết được tứ đề thanh cao
Cùng là chơn lý nhiệm mầu
Nương mình ở chốn thanh êm
Thì lòng khoái lạc càng thêm thâm trầm
Sống mà giữ giới chẳng lầm
Thì bề yên tịnh mười phần chẳng xao
Chẳng ganh chẳng ghét người nào
Chẳng hay phá hại đau sầu chúng sanh
Chẳng còn mong mỏi ham tranh
Chẳng còn luyến ai quẩn quanh bên mình
Phải lo khéo tập khéo gìn cho
Thì phần phước trọn mặc tình thảnh thơi
Ở trong biển khổ luân hồi
Trong vòng tam giới cõi xuống lên
Con người mộng ảo hay quên
Cứ ham thương mến cho nên khổ đời
Hỡi ai muốn được thảnh tơi
Chớ ham thương mến cho nên khổ đời
Thoát ra đám tục phàm phu
Ngồi thiền cho được công phu mới là
Hhoa sen trong trí nở ra
Lửa trời sáng rực túa ra hộ mình
ta nay ngồi tịnh am thanh
Lấy lòng thanh bạch kính thành chư linh
Thánh tiên các vị sư huynh
Các ngài mau khá lướt lên Niết Bàn./.
Thực hiện: Ngọc Liên