
Nhiều người chẳng hiểu làm đoan
Hễ nghe bố thí th́ toan cho liền
Nhưng trong liệu giúp của tiền
Ai mà biết giúp phước hiền mới cao
Ta từng để mắt trông vào
Thấy cha cùng mẹ đồng bào giúp nhau
Mọi người cố ư về sau
Mong chờ món nợ trả vào tận tay
Nếu ḿnh biết thí lâu dài
Ở đời tránh khỏi nạn tai dập dồn
Ḷng lành bố thí luôn luôn
Th́ phần phước lại như tuồng bóng theo
Đi đâu cũng khỏi hiểm nghèo
Dẫu trong cảnh khổ lái lèo cũng yên
Gió mưa tuyết đổ liên miên
Nhưng nhờ bố thí mà êm ái ḷng
Nhằm khi phải bước xa trông
Có đồ vật dụng là ḷng thương yêu
Trong cơn mệt nhọc buồn hiu
Ḿnh mà bố thí đỡ nhiều phần đi
Giữa khi đường xá hiểm nguy
Tấm ḷng bố thí bạn đi với ḿnh
Rủi cơn nạn khổ th́nh ĺnh
Ḷng lành bố thí giữ ǵn cứu cho
Hoặc sa giặc nghịch cường đồ
Làm doan là có gươm to đỡ liền
Phải cơn bịnh hoạn chẳng hiền
Đức lành là món thuốc tiên cứu nàn
Đến khi qua nẽo hố hang
Ḷng hiền là gậy đỡ đàng vững chơn.
Tục rằng no quá mất ngon
Và khi giận quá mất khôn thành khờ
Lửa sân đôi mắt đă mờ
Trắng đen phải quấy bây giờ thấy đâu
Không rành sự cảnh đuôi đầu làm sao
Con tâm đă lánh đường nào
Mà con ma giận nhập vào đó thôi
Đánh Nam dẹp Bắc một hồi
Múa men nào kể đất trời là chi
Người sầu vật khóc lâm li
Rơ ràng một cảnh A Tỳ gớm ghê
Đau ḷng xót mắt mọi bề
Mà người gây thảm chớ hề có hay
Đứng xa trông thấy thương thay
Lửa ḷng bốc ngọn ai tày chữa chuyên
Một cơn nóng giận không hiền
Khói sân tím ruột lửa phiền cháy gan
Hại lây lắm kẻ vô can
Hoả tai một trận khổ nàn biết bao
Gió lên ngọn lửa càng cao
Bao nhiêu sự nghiệp đổ nhào như chơi
Phật xưa có dạy mấy lời
Rằng rừng công đức một đời trồng gieo
Lửa sân nổi dậy đốt thiêu
Như chim mất cánh như diều đứt dây
Hởi ơi ! nghe mấy lời này
Có nên tiếc đám rừng cây chăng là
Có nên dẹp lửa cho xa
Có nên nhẫn nhục cho qua tháng ngày
Có nên lấp mắt tai ngơ
Có nên niệm Phật hoài hoài hay chăng?
Quí thay là kẻ thoát trần
Thoát ṿng danh lợi nợ nầng chi chi
Nghiêm trang đầm thắm ai b́
Mà ḷng đạo đức vậy th́ cao siêu
Tâm t́nh đă dứt tánh kiêu
Chẳng điều xao xát chẳng điều lo toan
Khác nào như lá rừng hoang
Gặp cơn gió thổi rụng tràn khắp nơi
Đă toan lánh cơi bụi hồng
Sự đời đă tắt lửa ḷng c̣n đây
Đạo mầu cần luyện cho hay
Tâm thần chủ định sắc tài mà chi
Mắt trông thấy biển xanh ŕ
Khi trồi khi sụp sóng th́ lao xao
Cuộc đời dâu có khác nào
Nghĩ ta lắm nổi đớn đau không ngừng
Cuộc đời thay đổi không chừng
Hết cơn giàu thịnh đến lần gian nguy
Chi bằng bỏ hết một khi
Đem thân nương chốn am mây tháng ngày
Nâu ṣng sơ sịa bằng gai
Chẳng tham v́ của chẳng say v́ t́nh
Chẳng c̣n tham chuộng lợi danh
Chẳng thương chẳng ghét chẳng ganh làm ǵ
Dốc ḷng giữ Đạo từ bi
Th́ nh́n thân thể là bi xấu xa
Chứa nhiều tội báo oan gia
Lại thêm nổi bịnh nổi già nổi vong
Chí nguyền dứt sự sợ sùng
Một ḿnh một bóng thong dong giữa rừng
Bao giờ cho đạt chí mong
Thoát ra khỏi chốn bụi hồng lấm bôi
Của tiền nhà cửa bỏ rồi
Thân bằng cố hữu cũng thôi chẳng gần
Con thơ đành biệt xa chừng
Ông bà cha mẹ mộ phần đều xa
Một phen dũ sạch ḷng tà
Dứt t́nh ham muốn dứt mà nợ duyên
Nhờ nương Đạo đức làm đèn
Tâm thần sáng rỡ trí liền mở mang
Từ đây là cảnh an nhàn
Trong ḷng thanh tịnh Niết Bàn đâu xa
Gắng công tu luyện theo Thầy
Nhờ ơn chỉ giáo giải bày bấy lâu
Tâm thần hiểu thấu phép mầu
Bảy đường yếu lư cao sâu thâm trầm
Bảy đường Đạo khéo suy tầm
Thi hành cho chính đủ làm Phật tiên
Nghĩ ḿnh có lắm phần duyên
Bây giờ mới thấy nhăn tiền Thế Tôn
Hay là ḿnh hết sinh tồn
Kiếp này kiếp chót c̣n dồn lại đây
Ḍng sanh tử thoát ra ngoài
Chẳng c̣n lăn lộn trần ai nhọc nhằn
Niết Bàn cảnh ấy an nhàn
Ta mau đến đó dưỡng an tinh thần.
Đức Phật Tỳ Bà Thi có dạy rằng :
Nhịn nhường là giới đầu tiên
Ḱa chư Phật vẫn nhắc khuyên ta hoài
Kẻ ming ĺa bỏ trần ai
Mà c̣n phiền giận thật hoài chữ tu
Đức Phật Thích Khí có dạy rằng :
Người lanh mắt khác phàm phu
Vượt qua vực thẳm hố sâu dễ dàng
Ḱa Phật Thánh thoát trần gian
Cũng nhờ qua khỏi con đàng chông gai
Đức Phật Tỳ Xá có dạy rằng :
Giữ giới hạnh chớ lầm sai
Nói hành tật đố tránh hai tánh này
Hằng ǵn bổn nguyện đủ đầy
Thích nơi thanh vắng am mây tu tŕ
Đức Phật Ca La Tôn Đại có dạy rằng :
Xét ḍ kẻ khác làm chi
Hạnh ta ta giữ cho y mới là
Cũng như lấy mật trong hoa
Con ong có phá màu hoa bao giờ
Đức Phật Câu Na Hàm Mưu Ni có dạy rằng :
Cái tâm chớ để bơ thờ
Phải dùng giới buộc phải nhờ luật vây
Kết gom hạnh đức đủ đầy
Nhiuể nhương phiền năo từ đây xa ĺa
Đức Phật Ca Diếp có dạy rằng :
Điều lành hăy gắng làm bia
Lánh xa điều ác phân chia hai đường
Để tâm trong sáng như gương
Chẳng màng thế sự chẳng vương bụi trần
Đức Phật Thích Ca Mâu Ni có dạy rằng :
Hăy ǵn lời nói là cần
Giữ cho tâm ư lần lần thanh bai
Chớ làm một việc đơn sai
Là theo chánh Đạo Như Lai lưu truyền.
Hễ là giữ phận nhà sư
Việc làm dầu được dầu hư chớ sờn
Lánh ḿnh nơi chốn lâm sơn
Chẳng màng so sánh thua hơn làm ǵ
Kẻ nào vui sướng li b́
Th́ đường chánh Đạo lạc đi xa chừng
Làm sư ddanh lợi th́ đừng
Giữ ḿnh cho khéo mới gần cơi trên
Chớ cho thân thể gập gềnh
Nhọc nhằn quá độ chẳng nên đâu là
Chữ nhàn nghĩa lư sâu xa
Làm sao ở đặng an ḥa mới hay
mấy nhà hiền đức xưa nay
Ai mà lại chẳng đoái hoài cảnh xinh
Những là sơn thủy hữu t́nh
Rừng cao mây phủ tươi xanh bốn mùa
Đóa hoa rực rỡ chen đua
Xa nghe có tiếng voi đùa trửng nhau
Giọt mưa rỉ ră lào xào
Ngồi trên ḥn đá cảm bao nhiêu phần
Những là non núi bao giăng
Thoảng chừng có bóng Sải phăng ngang rừng
Tứ bề em ái vô chừng
Lâu lâu lại có tiếng công kêu chào
Cảnh t́nh vui thích làm sao
Tham thiền nhậo định lúc nào cũng yên
V́ ḿnh muốn dứt trần duyên
Khá tâm cảnh tịnh mà chuyêh dưỡng thần
Non cao là chốn tu thân
Là nơi tưởng đạo thoát trần lên Tiên.
Ta nhờ trí huệ trau dồi
Nên đường lầm lạc tránh rồi nẻo xa
Làm người biết rơ chánh tà
Cần ǵ hành xác mới là chơn tu
Muốn cho thấu đạt huệ mầu
Trước là giữ giới kế sau định thần
Ta nay sống ở cơi trần
Đă toan thoát nạn th́ cần dưỡng tâm
Chẳng nên bỏ việc uống ăn
Áo quần mặc lấy giường nằm thảnh thơi
Nhưng mà không lấy làm chơi
Không ưa no ấm nghỉ ngơi lu bù
Tránh xa hai nẻo quá ngu
Chớ ưa nóng nảy chớ cầu lạnh tanh
Đừng gần với lửa cháy rần
Cũng đừng ở chỗ tyuết quanh bên ḿnh
Ai mà biết cách giữ ǵn
Cuộc đời được khỏi gập ghềng xôn xao
Phật rằng có ái có ly
Hể thương th́ sớm muộn ǵ cũng xa
Ấy là số mạng người ta
Cũng là muôn vật chịu là luật chung
Xem qua ta luống hăi hùng
Khắp trong tam giới cháy bùng như than
Người thương ta đến số ngàn
Người mà ta mến cũng tràn khắp nơi
Nhưng ta có thể tách rời
Cam ḷng ly biệt những người yêu thương
Cơi đời là chốn ngục đường
Là nơi u ám là trường nan nguy
Con người chẳng biết xét suy
Cứ ham thương mến dứt đi không đành
Chết kia nào có vị t́nh
Lại mong đánh đổ tranh giành cướp đi
Thương nhau ví chẳng biệt ly
Cần ǵ giải thoát làm chi nhọc nhằn
Càng nhiều âu yếm lăng xăng
Th́ giờ vĩnh quyết lại càng đến mau
Hiền nhân là đấng chí cao
T́m đường giải thoát chẳng cần triếu ai.
Tánh ḿnh chơn như là chơn thật
Kiến tà ba độc thiệt ma vương
Kễ lúc tà mê ma choán ở
Bằng khi chánh kiến Phật ở nhà
Trong tánh thấy là ba độc sanh
Ấy thời ma vương đến trụ xá
Chánh kiến ḿnh trừ ba độc kia
Ma biến thành Phật thiệt không giả
Pháp thân báo thân với hóa thân
Ba thân vốn thiệt một thân này
Bằng khi trong tánh ḿnh thấy được
Chánh Đạo Bồ Đề gốc bởi đây
Bởi gốc hóa thân sanh tánh tịnh
Tánh tịnh hằng khi ở hóa thân
Tánh kiến hóa thân làm Đạo chánh
Đến hồi viên măn thật không ngằn
Tánh dâm vốn là nương tánh tịnh
Trừ dâm mới là ḿnh định tánh
Trong tánh ḿnh ĺa năm dục rồi
Giây phút thấy tánh là chơn định
Đời nay bằng gặp pháp đốn giáo
Chợt tỏ tánh ḿnh thật Phật liền
Tu hành bằng muốn cầu làm Phật
Chỗ nào mà kiếm đặng chơn tiên
Nếu đặng ḷng ḿnh thấy chơn tánh
Tánh chơn thành Phật chẳng c̣n nghi
Chẳng thấy tánh ḿnh t́m Phật khác
Khởi ḷng như vậy rất ngu si
Pháp môn đốn giáo để truyền lâu
Cứu độ người đời phải ráng tu
Khuyên hết những người t́m Đạo học
Chẳng theo đây thấy lắm mù mù./.
Thực hiện: Ngọc Liên