![]()


Dứt bỏ trần duyên cất bước đi
Về nơi cảnh Phật cõi huyền vi
Thuyền từ chờ rước người tâm Đạo
Vội vả bươn theo kẻo trễ kỳ
Trễ kỳ ở lại chốn mê tân
Chịu kiếp đọa đày khổ tấm thân
Món nợ gia đình hằng trói buộc
Thoát đâu cho khỏi lưới hồng trần
Trần thế chẳng qua cảnh tạm nương
Cũng như chiếc quán dựa bên đường
Người đời là khách dừng chơn tạm
Rồi vội bước về nẽo viễn phương
Phương tiện pháp môn chỉ dạy rành
Khách trần là những bạn đồng hành
Gặp nhau chốc lát rồi ly biệt
Dầu kẻ lục thân quyến thuộc mình
Mình xét kẽ rồi dứt triếu mê
Tình thương đâu chắc vẹn muôn bề
Cõi đời đâu chắc tồn lưu mãi
Có lúc tang thương vướng não nề
Não nề cho những cảnh thương tâm
Trên nẽo tồn vong lụy đổ dầm
Sống gởi tấm thân đời giả tạm
mấy ai tránh khỏi cuộc thăng trầm
Thăng trầm ngao ngán kiếp phù du
Nay được e rằng mai phải thua
Có đó để rồi tan mất đó
Lưỡi đời nếm mãi vị cay chua
Chua cay thế sự chẳng quân bình
Tôn trọng hết rồi đến rẽ khinh
Thương mến tột cùng rồi ghét bỏ
Dễ chi ấm lạnh chút nhơn tình
Tình đời chi dễ bận lòng ta
Dây trói trăn mình cởi gỡ ra
Rẽ lối bụi hồng sang lối thoát
Đường mê nhà cửa dạn mờ xa
Xa lánh cõi đời chốn thị phi
Thân hành bốn pháp mặc huỳnh y
Tâm tròn tám Đạo mang bình bát
Dứt bỏ trần duyên cất bước đi./.
Thực hiện: Ngọc Liên