

![]()


1.
Người nào trong ḷng chứa đầy những sự ham muốn, làm cái việc cho
được danh vọng với đời, th́ khác nào mùi hương trầm bay thoảng qua thơm
phức, nhưng trong giây phút th́ tan mất hết, mấy người mê muội ấy chỉ biết
háo danh, chớ không hề ra sức t́m học chơn đạo, dầu họ được toại kỳ sở
nguyện đi nữa, họ cũng vẫn nghèo hèn về đạo đức, mà sau nầy họ c̣n ân hận
măi.
2. Sắc đẹp với sang giàu, hai thứ nầy giống như miếng mật dính trên lưỡi dao, biết bao kẻ dại kê miệng nếm thử, không ngờ phải bị đứt lưỡi đớn đau.
3. Cỏ khô đem kê gần lửa th́ nó bắt cháy phừng lên. Nếu người tu hành không tránh xa t́nh dục th́ sẽ phát cháy như cỏ khô kia.
4. Trong các thứ dục t́nh, duy có thói say mê sắc tốt là dữ hơn hết, không có dục t́nh nào thắng nó nổi, nhưng may thay có một ḿnh nó mà thôi, nếu có một thứ dục t́nh nào khác cũng mạnh như nó, th́ khó mà học đạo được.
5. Nếu trong ḷng muốn tưởng quấy, hăy suy xét làm sao cho tấm ḷng trở nên thanh tịnh như cũ. Vậy th́ hăy bắt từ trên đầu, suy nghĩ tới dưới chơn, rồi ở ngoài suy nghĩ vô trong thân thể. Nầy: trong ḿnh con người chỉ chứa những chất ô uế: xương, thịt, máu, mủ… Suy nghĩ như vậy, bắt gớm nhờm, mà trừ được tư tưởng quấy.
6. Người ở trong ṿng ham muốn giống như kẻ điên cầm đuốc đi ngược gió, nếu không quăng đuốc phải cháy tay, sự vụng về của họ đă thấy rơ ràng, bởi vậy khi người c̣n man tam chướng là tham, sân, si và chưa thấy được đạo th́ in như kẻ điên cầm đuốc đi ngược gió, mà không buông để đến phải cháy tay.
7. Người đời bị các điều ham muốn làm chóa mắt, nên không biết đàng nào là đàng chánh, họ giống như nước bùn có lộn năm thứ màu, nếu có cái chi làm cho nước xao động th́ ḍm xuống nước không thấy được h́nh. Cái trí cũng thế, nếu bị các điều ham muốn làm chôn rộn th́ no trở nên nhơ bợn, không thấy được đạo. Trái lại những người biết thú tội và ăn năn chừa cải, nếu gặp được chơn Sư tức th́ ngộ đạo, cũng như nước lọc hết chất bùn, trở nên trong sạch, ḍm vô liền thấy h́nh rơ ràng.
8. Lại ví như nồi nước để trên lửa, sôi lên sùng sục, hơi bay ngun ngút, ai lại gần ḍm vô, thế nào cũng không thấy bóng của ḿnh. Vậy nếu mang lấy tam chướng vào ḿnh và phạm giới luật th́ khó bề thấy được đạo. Song nếu ai biết về cảnh Phật ở chốn nào, và tới lúc đi đầu thai kiếp sau, sự học thức thế nào đi nữa, chung cuộc cũng thấy rơ đường đạo.
9. Những kẻ phải kinh sợ v́ quá tríu mến gia đ́nh, hoặc mẹ của tiền gia thế th́ giống như người mắc chốn lao tù, bị xiềng, bị c̣ng, vừa buồn rầu vừa hăi hùng.
Ở trong khám c̣n mong ra được chớ quá tríu mến gia đ́nh, th́ sự lo sợ khác nào lúc vào hang cọp, kẻ mê muội v́ t́nh thương nặng quá và không đề pḥng, th́ có thế nào dứt được sự khổ năo !
10. ham muốn quá phải chịu đau đớn, có đau đớn tất phải lo sợ, hễ hết hammuốn th́ hết đau đớn, hết đau đớn th́ hết lo sợ.
11. Ngựi học đạo giống như miếng cây trôi ra vàm song nếu miếng cây ấy trôi dơi theo ḍng nước, không bị tắp vào bờ, không ai vớt lên, không phải vị hung thần hay kiết thần nào làm cho trở ngại, không ở th́nh ĺnh một chỗ, không hư không mục, tất nhiên chảy ra biển cả. Khi con người nhập đạo rồi, không c̣n bị các điều ham muốn làm cho lầm lạc, không để cho các t́nh dục làm chủ, giữ ḷng thanh tịnh và rang sức làm lành th́ đắc đạo vậy.
12. Đạo không có h́nh dạng rơ rang, muốn biết nó ra sao chẳng ích chi cả, nhưng lo trau giồi tâm trí th́ quí lắm, ví như tấm kiếng trau giồi sang suốt, tức nhiên h́nh rọi thấy rơ ràng. Bởi vậy khi nào con người dứt được ḷng ham muốn, ḷng vẫn trống không tức th́ cửa đạo mở rộng, con nguời bước vào đó rồi th́ nhớ hết mấy kiếp trước.
13.
Kẻ mới học đạo, giống như một người chống cự với muôn ngàn kẻ nghịch, ví như
người kia mặc y giáp, mang khí giới rồi ra trận, hoặc người ấy sợ mà trở lại
liền, hoặc đi nửa đường trở lại, hoặc tử trận hoặc thắng trận về xứ được
người tôn trọng vinh vang. Bởi vậy nếu ai bền chí giữ ǵn tánh hạnh, hết sức
ăn ở theo đường đạo đức, không để cho sự dốt nát mê muội làm lầm lạc, th́
tránh được các t́nh dục và sẽ đắc đạo.
14. Người học hỏi trong đường đạo giống như sắt, người ta nấu đặng lọc cho sạch, nấu nhiều lần mới lấy ra hết sét và cặn cáu, chừng ấy mới có thể dung làm nên nhiều đồ tốt… Bởi vậy những người nhập đạo, lần hồi rửa sạch cái tâm, chẳng cho dính chút bợn nhơ nào, và cứ một long lo đạo đức, th́ thế nào cũng đắc đạo. Bằng như họ lo rầu, làm cho hư hại tinh thần họ, mà rồi cái cảnh ảh hưởng ấy nó làm cho họ xa đường đạo, hễ xa đường đạo th́ họ phải lầm lỗi và tội của họ làm chất chứa them hoài.
15. Khi con người chuyên lo đạo đức, xa lánh các t́nh dục, th́ giống như xâu chuỗi treo trên không, mỗi ngày mỗi rứt từng hột, cứ rứt hoài th́ xâu chuỗi phải hết.
Bởi vậy cho nên nếu ai phá tan sự vô minh, mê muội th́ đắc
đạo dễ dàng.
16. Một con ḅ chở nặng đi ngang qua vũng lầy, hồi đi th́ cực nhọc rên siết,nhưng qua đến bờ khô ráo nghỉ ngơi rồi, nó quên hết các sự mệt nhọc, người học đạo cũng thế, các t́nh dục làm cho người lo sợ, cũng như lo sợ vũng lầy. Nhưng dầu cho người sợ sệt thế nào, nếu người bền chí dốc long, chuyên lo đạo đức, ắt người sẽ tránh khỏi các sự đau khổ của kiếp luân hồi.
17. Những nhà đao sau khi đi thí phát rồi, th́ bỏ hết của trần. Ngày đi xin ăn, đêm ngủ dưới cội cây, chỉ dùng một bữa cơm ngọ mà thôi ! Tại sao thế? Là bởi v́ con người thường bị những sự vui sướng áng mắt, giục làm các việc lỗi lầm.
18. Phật xưa có dạy rằng: Các ngươi đừng quá tin ở tấm long của các ngươi, các ngươi hăy ráng giữ ḿnh, đừng để say đắm về h́nh thức, v́ hễ say đắm về h́nh thức th́ phải chịu đau khổ. Ngày nào được chứng quả A-La-Hán rồi, chừng ấy mới tin ở ḷng ḿnh.
19. Ĺa cha mẹ, bỏ cửq nhà đặng nhập đạo, một long chí quyết học hỏi cho rơ chơn tâm, bổn tánh và hiểu thấu phép vô vi của Phật, tức là một vị Tu-Đà-Hườn.
Tŕ chí ăn ở theo 250 giới luật nghi, đừng bỏ qua một giới nào, rán hết sức cho thâm nhập Tứ-Diệu-đề và rửa ḷng trong sạch là thành một vị A-La-Hán.
20. Khi những vị đă dứt hết sự dục vọng, không thọ lănh cái chi nữa, không t́m kiếm cái chi nữa, không bị đạo ràng buộc nữa, không bị việc trở ngại nữa, không c̣n tư tưởng nữa, không c̣n hành động nữa, không tham thiền nữa, không tỏ ra bề ngoài cái chi nữa, mấy vị ấy lên tới bậc toàn giac tuyệt đối, đó tức là đạo.
ĐỊNH
40 ĐỀ MỤC THIỀN ĐỊNH
Chia ra làm 7 phần
I. Mười đề trước mặt.
II. Mười đề tử thi.
III. Mười đề niệm niệm.
IV. Bốn đề vô lượng tâm.
V. Bốn đề vô sắc.
VI. Một đề bất động.
VII. Một đề tưởng.
I. MƯỜI ĐỀ TRƯỚC MẶT
1. Dùng đất làm đề mục.
2. Dùng nước làm đề mục.
3. Dùng gió làm đề mục.
4. Dùng lửa làm đề mục.
5. Dùng vật có sắc xanh làm đề mục.
6. Dùng vật có sắc vàng làm đề mục.
7. Dùng vật có sắc đỏ làm đề mục.
8. Dùng vật có sắc trắng làm đề mục.
9. Dùng hư không làm đề mục.
10. Dùng ánh sang làm đề mục.
II. MƯỜI ĐỀ TỬ THI
Tử thi śnh nổi lên.
Tử thi śnh có sắc xanh.
Tử thi śnh có mủ chảy.
Tử thi đă bị người chặt đứt nửa thân ḿnh.
Tử thi đă bị thú ăn có dấu nhiều chỗ.
Tử thi đă bị người cắt đứt rơi ra từng đoạn.
Tử thi đă bị người bằm nhiều chỗ.
Tử thi đă bị phạm khí giới máu chảy nhiều chỗ.
Tử thi đă bị ṿi đục đủ cả cửu khiếu.
Tử thi chỉ c̣n những xương rời ra.
III. MƯỜI ĐỀ NIỆM NIỆM
Tưởng nhớ luôn luôn đến đức của Phật.
Tưởng nhớ luôn luật đến đức của Pháp.
Tưởng nhớ luôn luôn đến đức của Tăng.
Tưởng nhớ luôn luôn đến đức của Giới.
Tưởng nhớ luôn luôn đến đức của bố thí.
Tưởng nhớ luôn luôn đến đức của chư Thiên và đức tin của ḿnh.
Tưởng nhớ luôn luôn đến sự chết.
Tưởng nhớ luôn luôn theo thân thể.
Tưởng nhớ luôn luôn tới đến hơi thở ra và hơi thở vô.
Tưởng nhớ luôn luôn đến Niết Bàn, là nơi tịch tịnh dứt khỏi các sự thống khổ.
IV. BỐN ĐỀ VÔ LƯỢNG TÂM
Rải tâm đại Từ đến tất cả chúng sanh.
Rải tâm đại Bi đến tất cả chúng sanh.
Rải tâm đại Hỷ đến tất cả chúng sanh.
Rải tâm đại Xả đến tất cả chúng sanh.
V. BỐN BỀ VÔ SẮC
1. Lấy hư không, không ranh mé làm cảnh giới.
2. Lấy thức không, ngăn mé làm cảnh giới.
3. Lấy cái chi dầu nhỏ nhen cũng không có, làm cảnh giới.
4. Lấy phi phi tưởng làm cảnh giới.
VI. MỘT ĐỀ BẤT ĐỘNG
Chăm chỉ suy sét tứ đại trong than thể.
VII. MỘT ĐỀ TƯỞNG
Tưởng vật thực ḿnh dùng là không sạch.
30 ĐỀ MỤC ĐEM ĐẾN NHẬP ĐỊNH
10 Đề trước mặt.
10 Đề tử thi
1 Đề thân thể
4 Đề vô lượng tâm
1 Đề hơi thở
4 Đề vô sắc.