I. CÚNG DƯỜNG TAM BẢO

Cầu xin cho lễ cúng dựng nầy,

          đến với Đức Như Lai, xin Phật chứng  minh.

Cầu xin cho lễ cúng dường nầy,

          đến với chư Bồ tát, xin Tăng chứng minh.

Cầu xin cho lễ cúng dường nầy,

          đến với chư Phật, Pháp, Tăng, xin Tam bảo chứng minh.

 

               II. KHUYẾN KHÍCH

 

Những ai hết ḷng, ân cần cung cấp, thức ăn vật uống cho chư đệ tử của Phật, và phải làm cho mọi người cao thượng hơn ḷng bỏn sẻn và tánh tư vị, th́ sẽ chứng đủ các quả đạo lành, sẽ được hân hạnh về đạo lư,sự khoái lạc hoàn toàn. Các vị ấy sẽ sanh lên cơi trời, để hưởng sự sung sướng và an nhàn luôn luôn.

             III. CHỨNG MINH

 

Tín chủ cúng dường Phật Pháp Tăng

Chứng minh công đức nḥ Tam bảo

Chú tâm nguyện độ thiện duyên nầy,

Tín chủ đời đời thêm phước báu.

Sở cầu, sở ư đều thành tựu,

Tín nhớ, hạnh y, nguyện trở về.

Nay mới gieo nhơn, nhơn chánh giác,

Sau nầy chứng quả, quả Bồ đề.

Đây thể ḷng từ Phật Pháp Tăng,

V́ tâm thành kính biết ăn năn.

Đem cho thí chủ phước thanh tịnh,

Xin lấy cho ḿnh nghiệp khó khăn.

Tín chủ từ đây đặng nhẹ nhàng,

Bến mê thoát khỏi chốn làm than.

Tiêu diêu khoái lạc y Tam bảo,

Đắc quả kiếp nay thành Phật đạo.

           IV. CẦU NGUYỆN

Phước cúng dường nầy của tín chủ,

Tam nghiệp thanh tịnh định, huệ tu.

Tánh cũ tự ḿnh gồm chứa đủ,

Tây phương an dưỡng hưởng thiên thu.

 

Phước cúng dường nầy của chư linh,

Dứt tiêu tội chướng thoát vô minh.

Sám hối ăn năn tâm niệm Phật,

Tây phương cực lạc đắc siêu sinh.

 

Phước cúng dường nầy của bá tánh,

Cầu an tai nạn đặng muôn lành.

Phát nguyện tu hành thành chánh giác,

Tây phương Tịnh độ chỗ văng sanh.

              V. CHÚ NGUYỆN

Chú tâm nguyện độ, cả thảy chúng sanh,

Kẻ thác siêu thăng, người c̣n thơ thới.

Biển ái yên lặng, sông mê trong sạch,

Pháp giới chúng sanh, đồng tṛn quả thí.

Nguyện khắp tín thí, ruộng phước thêm gieo,

Có t́nh, không t́nh đều thành Phật đạo.

Kính lạy cơi Tăng-già Tây-phương giải-thoát ( 1 lần )

Kính lạy cửa Khât-sĩ đường Như-Lai              ( 1 lần )

Kính lạy chư Phật Pháp Tăng mười phương ba đời. ( 3 lần )

 

            VI. THỌ BÁT

Bát cơm tín chủ biết bao công,

Đức hạnh đầy vơi tự xét ḷng.

Thỏa miệng thích t́nh tham quấy bỏ,

Nuôi thân hành đạo đuốc lành dùng.

Toan vun chánh pháp cho thành tựu,

Nguyện dứt ác duyên thoáng sạch không.

Nguyện các việc lành làm tất cả,

Nguyện xin độ tận chúng sanh chung.

 

VII. LỤC H̉A

 

Thân cùng nhau ḥa hiệp ở chung

Miệng không tranh đua căi lẫy

Ư ưa nhau không trái nghịch

Giới-luật đồng cùng nhau tu theo

Kiến thức riêng chỉ giải cho nhau

Lợi quyền chia đồng với nhau…

PHẬT NGÔN

 

1. Đừng làm việc quấy nào hết : hăy làm việc phải luôn luôn; làm cho trong sạch các sở ư của ḿnh; ba cái lư đó tóm rút đạo lư của chư Phật.

2. Đối với nhà Sư, gần rắn độc c̣n hơn là gần đàn bà, v́ con rắn chỉ hại mạng thôi, chớ người đàn bà nhận ch́m tới địa ngục lận. Đă bao phen ta lấy đủ các thí dụ, mà làm cho chư đệ tử hiểu rằng: ái t́nh rất nguy hiểm đối với người cũng như lửa đối với rơm, cũng như rắn độc, cũng như gươm hươi, cũng như hèo nhọn, nó lam2 cho nhơ nhuốc Giáo hội của ta.

3. Diệt sự ô trược, diệt các tư tưởng bất chánh là diệt bằng cách tham thiền, làm yên tịnh và thanh bạch cái tâm, cũng như trời mưa làm rạp gió và bụi cây.

4. Có hai người giả dối đáng chê: một hạng khoe ḿnh trong sạch mà họ không có trong sạch ǵ; một hạng nữa khoe ḿnh có đức để được sướng miệng và no bụng mà thôi. Chúng nó nói láo đặng cho người ta bố thí đó v́ người ta lầm mới cho. Chúng nó là bọn đầu đảng ăn cướp vậy.

5. Chúng ta phải dùng tư tưởng tốt, mà đuổi tư tưởng xấu,và chúng ta phải chặt đứt các dây xiềng, để tới Niết bàn.

6.  Trước khi ngủ mà chăm chú về ư tưởng quấy, th́ bị năm điều hại : Chiêm bao thấy bậy, thần thánh không pḥ tŕ, cái tâm tách xa đường đạo, việc vọng tưởng làm nguội lạnh sự tham- thiền, và cái thân phải dính trược.

Trước khi ngủ mà chăm chú về ư tưởng phải th́ được năm điều lợi: Chiêm bao thấy điềm lành, được thần thánh pḥ tŕ, cí tâm khắn chặt với đạo lư, sự tham thiền càng được thêm hiệu quả, và cái thân không dính trược.

7.     Xin nhiều người ghét người phiền

Xin mà chẳng đặng ta liền buồn ngay

Vậy nên ta chớ xin ai

Đặng cho an lạc khoan thai một ḿnh.

8.  Có hai thứ người sa địa ngục, đầu đâm xuống đất, chơn trở lên trời, ấy là bọn giả danh đạo đức, và bọn phỉ báng người có hạnh.

9.  Mặt trời và mặt trăng lu mờ là bỏi bốn vật: thần sanh nhựt thực và nguyệt thực, mây với sa mù, khói và bụi. Cũng như thế chư Tỳ kheo mất cái minh mẩn, là bởi bốn món nầy: rượu, sắc dục, vàng bạc và sự danh lợi phong lưu.

10. Khi nào ḿnh nói: dầu với thú vật cũng vậy. Phải nói thế nào cho người ta được dạn dĩ thêm, chớ không phải chôn sống hạ mạt người ta.

11. Con người ta thường thường bất b́nh nhau là bởi có kẻ khác xen vào.

12.  Nương ḿnh ở chỗ thanh êm,

Th́ ḷng khoái lạc càng thêm thâm trầm.

Sống mà giữ giới chẳng lầm,

Th́ bề yên tịnh mười phần chẳng xao.

Chẳng sanh, chẳng ghét người nào,

Chẳng hay phá hại đau rầu chúng sanh.

Chẳng c̣n mong mỏi ham tranh,

Chẳng c̣n luyến ái quẩn quanh theo ḿnh.

Phải cho khéo tập, khéo ǵn,

Th́ phần phước trọn mặc t́nh thảnh thơi.

 

13. Đức Thầy chỉ dặm nẻo đường xa,

Chẳng trở, chẳng lui, chẳng sợ tà.

Lang hổ rống to Ngài tỉnh - mỉnh

Gió mây thổi nhẹ Phật ôn ḥa

Chú tâm cứu khổ cho muôn loại,

Định chí vớt nàn kẻ bá gia.

Phàm tục Thánh Tiên nhờ tế độ,

Được thêm thuần hậu chốn Ta bà !

PHÁP

1.     Thân thọ sanh từ nơi không tướng,

Như giấc mơ do tượng h́nh ra.

Người mơ tâm thức đâu mà,

Trụ đâu tội phước, đều là thành không.

2.     Pháp lành khởi, vốn xưa là huyễn,

Nghiệp dữ gây, cũng huyễn mà ra.

Ḿnh bọt đậu, gió lồng qua,

Không căn, không thật, Pháp là huyễn thôi.

3.     Bốn vật lớn, mượn làm thân đó,

Tâm không sanh, nhơn cảnh mà sanh.

Cảnh không, tâm cũng không thành,

Đội đàng tội phước, như h́nh huyễn thôi.

4.     Thân không thật thấy là thân Phật,

Tâm bông lông, biết Phật bông lông.

Thân tâm tánh ấy vốn không,

Người ta với Phật, cũng đồng như nhau.

5.     Thân chẳng thấy, biết là thân Phật

Nếu biết rồi, th́ Phật là không.

Người khôn biết tội tánh không,

Thản nhiên chẳng sợ, trong ṿng tử sanh.

6.     Tánh chúng sanh, thảy thanh tịnh hết

Do không sanh, không diệt mà ra.

Thân tâm là huyễn thôi mà,

Huyễn th́ tội phước, hóa là thành công

7.     Pháp là Pháp, vốn xưa không Pháp,

Không Pháp mà, cũng Pháp đó đây.

Soi ra không Pháp buổi nay,

Pháp nào Pháp nấy, nào hay Pháp nào.

I. THÂN

Thân nầy chưa biết ra chi,

Của kia lại có chắc ǵ mà ham.

Bao nhiêu cho thỏa ḷng tham,

Càng thâu càng đắm, càng làm càng say.

Tiếc cho tháng rộng năm dài,

Chung qui hoang phí về tay thần tiền.

Được thua, thua được liền liền,

Hả-hê mới đó ưu-phiền đâu đây.

Đem thân làm kẻ tội đày,

Cho bao vật chất nó cai trị ḿnh

Để tâm làm vật hy sinh,

Suốt đời theo lịnh dục t́nh dắt lôi.

Cái tham bao thuở cho rồi,

Cái không may đến một hồi là xong.

Dă tràng xe cát biển đông,

Vô t́nh lượn sóng cướp công nhọc nhằn.

Tuồng đời ai biết cho chăng ?

Như mây tanhiệp, như trăng khuyết tṛn.

Đêm tàn tim lụn, dầu ṃn,

Cái đi mờ mịt, cái c̣n mỏng manh.

Chắc chi bọt nước đầu gành,

Chắc chi sương đọng, trên cành ban mai.

Bọt kia làn gió nhẹ lay,

Sương kia mặt nhựt chiếu nhay xong đời.

Menh mông trong khoảng đất trời,

Thân ta biết gởi về nơi chốn nào ?

Tử thần tay dắt làm sao ?

Gần xa mấy nẻo, thấp cao mấy từng ?

Và như phước thưởng tội trừng,

Biết công hay nợ, biết mừng hay lo ?

Thử theo công hóa mà so,

Tội dồn muôn kiếp biết to thế nào ?

Phước gom nghĩ được là bao,

Nếu đem trừ cấn biết sao thiếu thừa ?

Dặc dài kiếp cũ, căn xưa,

Biết bao oan nợ, mà chưa trả đền ?

Tiền cừu, hậu hận há quên,

Một bên đi trả, một bên đến đ̣i.

Lung tung trong cạm luân hồi,

Day qua trở lại, biết đời nào ra ?

Mấy ai suy kỹ nghĩ xa,

Bảo chân sấn bước cho qua khoản nầy.

Chán chê mộng cảnh đọa đày,

Đưa tay trí huệ tháo dây dục t́nh.

Đoạn trừ cái hoặc vô minh,

Tâm chơn trở lại, tánh linh đem về.

Gieo lan hột giống Bồ Đề,

Xinh tươi nhành lá, sum sê cội tàng.

Nước dương rưới khắp trần hoàn,

Diệt trừ phiền năo, tiêu tan tội t́nh.

Gay chèo thuyền giác độ sinh,

Bến mê phút chút, biến thành ao sen.

II. KHẨU

Trăm năm vật đổi người đời,

Một câu quư giá, muôn đời c̣n ghi.

Mở lời trước phải xét suy,

Bằng ta cất tiếng, ích chi chăng là ?

Bằng như lời ấy thốt ra,

Làm buồn kẻ khác th́ ta xin đừng.

Nói chi mắng nhiếc tưng bừng,

Miệng xây núi nghiệp, biết đàng nào lên.

Họa tai v́ miệng mà nên,

Bịnh căn vị miệng, mà rên phù trầm.

Ai ôi nghĩ lại kẻo lầm,

Đóng bưng cửa miệng, chớ tầm quỉ ma.

Cũng thời tiếng nói thốt ra,

Của chư Phật Thánh, dịu ḥa biết bao.

Là câu nói pháp thanh tao,

Đưa người giữa biển, sóng xao lên bờ.

Ôi lời nói, quí không ngờ,

Đương phàm hóa Thánh một giờ đổi thay !

Ta nay học đạo Như Lai,

Hăy dùng lời nói, mở bày pháp môn !

Ta nên cất tiếng ôn tồn,

Phá tan những giấc mộng hồn tối đen !

Miệng ta là cánh hoa sen,

Một khi hé nở, một phen thơm lừng !

Tiếng ta là gió mùa xuân,

Một cơn thổi nhẹ, muôn dân mát ḷng !

III.   Ư

Con người cái ư vốn hai,

Khi mừng, khi giận đổi thay khôn lường.

Vội vàng khi ghét, khi thương,

Khi vui vui ngất, khi buồn buồn hiu !

Muốn ưa tạo sắm đủ điều,

Rồi khi chê chán bỏ liều như chơi !

Pháp nương tương đối không rời,

Do hai lẽ ấy ư đời phát sanh.

Dẫy đầy ngoại cảnh chung quanh,

Càng nuôi tạo ư trưởng thành thêm lên.

Thói đờ càng nhiễm càng quen,

Bụi đời càng đóng càng đen tinh thần.

Nhiều năm chung lộn trong trần,

Ư ḿnh ćn giữ riêng phần được đâu ?

Chịu mang ảnh hưởng từ lâu,

Ư căn thôi đă ăn sâu lắm rồi.

Nếu ai nhận ư là tôi,

Tức th́ bị ư cuốn lôi luân trầm.

Dắt đi theo nẻo lạc lầm,

Đọa ch́m vào cơi tối tăm mịt mờ.

Nghiệp nhơn tội quả bao ngờ,

Biết chi phương hướng bến bờ là đâu !

Lướt theo ư dục mong cầu,

Đèn cao băng vượt, biển sâu lao ḿnh !

Con đường sinh tử tử sinh

Ra vào lui tới thân h́nh đổi thay.

Luân hồi trong cơi trần ai,

Cũng v́ cái ư chuyển day không ngừng.

Lên cao, xuống thấp vô chừng,

Cũng v́ cái ư lẫy lừng buông lung.

Ư năng chế ngự oai hùng,

Người người răm rắp phục tùng tuân theo.

Nguồn đời nước chảy thuận chiều,

Cảm thương cái bọt riu riu xuôi ḍng !

Mấy ai cưỡng ư, nén ḷng,

Vượt nguồn dục vọng, thoát ṿng muốn ham.

Lần lần nhập Thánh, siêu phàm từ đây.

Đừng ḷng cố chấp riêng tây,

Cũng đừng tính có ư nầy, ư kia.

Ta người đừng tính phân chia,

Có không đừng tính, đoạn ĺa hai bên.

Như thường, như vậy, như nhiên,

Như như chẳng động, không thiên, không dời.

Sự duên th́ đạo khác đời,

Lư chơn đời đạo không rời, không xa.

Chấp không, chấp có rầy rà,

Đến khi vô chấp mới ḥa thuận nhau.

Sao sao thôi cũng là sao,

Sự chi cũng vậy thế nào cũng xong !

Tâm không vạn sự đều không,

Tâm chơn vạn pháp thảy đồng qui chơn.

Học đ̣i theo bậc Thánh nhơn,

Phải trừ tâm vọng mới hườn bổn nguên.

Vọng tâm là ư tư riêng,

Thất t́nh lục dục một tên khác ǵ.

Thường nên kiểm soát hành vi,

Khi ăn, khi nói, đứng, đi, ngồi, nằm.

Đừng cho vọng ư phóng tâm,

Phải nhờ giới luật buộc cầm khít khao.

Tuy không thấy ư chỗ nào,

Nhưng khi động tác ư xao ra ngoài.

Nếu ai thiền định hoài hoài,

Ấy là ư mă chẳng lôi xa đường.

Vậy nên hăy ráng kiềm cương

Giờ giờ, phút phút phải thường soi tâm

Lặng lờ giữ vẻ trầm ngâm

Tánh dè dặt kín, nết đằm thắm nghiêm

Luôn luôn đôi mắt phải kềm

Đừng ha nh́n liếc kiếm t́m chi chi…

Ngó ngay xuống bước chân đi

Ngó vào tâm trí luôn khi không rời !

lỗ tai phải để thảnh thơi

Chớ ham nghe ngóng tiếng lời ai ai…

Nghe kinh, nghe pháp, nghe bài

Nghe vào tâm trí đặng hay sửa ḿnh.

Mũi thường phải ngửi mùi thanh

Ấy mùi đạo lư thơm lành hương đưa

Ngửi lâu càng mến càng ưa

Ngửi vào tâm trí để ngừa nhiễm ô !

Lưỡi dầu phải nếm vị thô

Cũng đừng chê trách, thích đồ cao lương

Nếm là nếm vị chơn thường

Nếm bằng tâm trí tỏ tường nghiệm suy

Thân như xúc đối thức chi

Tay chân kềm chế trong khi đụng sờ

Sờ thiên lư, nắm huyền cơ

Sờ chừng tâm trí xem hờ kẻo quên.

Ư đừng vọng tưởng rối ren

Thường năng quán xét nhơn duyên tao phùng

Tưởng suy tham cứu tột cùng

Tưởng gom tâm trí tập trung điển lành !

Phàm trong sự thể tu hành

Đừng buông cái ư tung hoành tự do.

Bước đầu bổn phận làm tṛ

Cả thân tâm trí dâng cho người thầ

Mặc người uốn nắn chuyển xoay

Đặng ḿnh diệt hẳn riêng tây ư xằng

Sống chung Giáo hội chư Tăng

Không c̣n tư ư mới năng thuận ḥa.

Đừng làm trái ư người ta

Cũng đừng tự ư kiêu xa của ḿnh.

Mới mong thực hiện ḥa b́nh

Nhờ nơi Giáo pháp chương tŕnh in khuôn.

Chẳng ai ư lộng tâm buông

Mỗi người nắn đúc tṛn vuông thành phần.

NHẪN

1.     Tục rằng no quá mất ngon

Và khi giận quá mất khôn thành khờ

Lửa xông đôi mắt đă mờ

Trắng đen phải quấy, bây giờ thấy đâu

Khôn phân nghĩa nặng, t́nh sâu

Không rành sự cảnh, đuôi đầu làm sao

Con tâm đă lánh đường nào,

Mà con ma giận nhập vào đó thôi

Đánh Nam, dẹp Bắc một hồi,

Múa men nào kể đất trời là chi.

Người sầu vật khóc lâm l,

Rơ ràng một cảnh, a tỳ gớm ghê.

Đau ḷng xót mắt mọi bề,

Mà người gây thảm, chớ hề có ha.

Đứng xa trông thấy thương thay,

Lửa ḷng bốc ngọn, ai tài cữa chuyên !

2.     Một cơn nóng giận không hiền

Khói sân tím ruột, lửa phiền cháy gan.

Hại lây lắm kẻ vô can,

Hỏa tai một trận, khổ nàn biết bao.

Gió lêm ngọn lửa càng cao,

Bao nhiêu sự nghiệp đổ nhào như chơi.

Phật xưa có dạy mấy lời,

Rằng: “ Rừng công đức một đời trồng gieo,

Lửa sân nổi dậy đốt thiêu,

Như chim mất cánh, như diều mất đứt dây”

Hỡi ơi ! Nghe mấy lời nầy,

Có nên tiếc đám, rừng cây chăng là ?

Có nên dẹp lửa cho xa ?

Có nên nhẫn nhục cho qua tháng ngày ?

Có nên lấp mắt ngơ tai ?

Có nên niệm Phật, hoài hoài hay chăng ?

GIỚI

1.     Nhịn nhường là giới đầu tiên,

Ḱa chư Phật vẫn nhắc khuyên ta hoài.

Kẻ mong ĺa bỏ trần ai,

Mà c̣n phiền giận thật hoài chữ tu.

2.     Người lanh mắt khác phàm phu,

Vượt qua vực thẳm, hố sâu dễ dàng

Ḱa Phật Thánh thoát trần gian,

Cũng nhờ qua khỏi con đàng chông gai.

3.     Giữ giới hạnh chớ lầm sai,

Nói hành, tật đố tránh hai tánh nầy.

Hằng ǵn bổn phận đủ đầy,

Thích nơi thanh vắng, am mây tu tŕ.

4.     Xét ḍ kẻ khác làm chi,

Hạnh ta ta giữ, cho y mới là.

Cũng như lấy mật trong hoa,

Con ong có phá màu hoa bao giờ.

5.     Cái tâm chớ để bơ thờ,

Phải dùng giới buộc, phải nhờ luật dây.

Kết gom hạnh đứa đủ đầy,

Nhiễu nhương phiền năo, từ đây xa ĺa.

6.     Điều lành hăy gắng làm bia,

Lánh xa điều ác phân chia hai đường.

Để tâm trong sáng nhưn gương,

Chẳng màng sự thế, chẳng vương bụi trần.

7.     Hăy ǵn lời nói là cần,

Giữ cho tâm ư lần lần thanh bai.

Chớ làm một việc đơn sai,

Là theo chánh đạo, Như Lai lưu truyền.

HUỆ

Trí thần sáng chiếu thế gian,

Trừ tiêu tiếng khổ, phá tan bóng mờ.

Sông mê đă vượt khỉ bờ,

Soi ra ngũ uẩn, một giờ thành không.

Tai ương nạn khổ thoát ṿng,

Nầy đây cái sắc, cái không khác ǵ.

Sắc không, không sắc có chi,

Chịu ưa, tưởng nhớ, hành vi, thức t́nh.

Thảy đều một thứ như in,

“ Uẩn” từ “ không” đến, “ không” sanh “ uẩn” về.

Nầy là các pháp chấp nê,

Vốn không có tướng nào hề diệt sanh.

Chẳng dơ, chẳng sạch khó rành,

Chẳng thêm chẳng bớt, thôi thành hư không.

Vậy nên cái sắc bông lông,

Thọ, tưởng, hành, thức cũng đồng thế ni,

Mắt, tai, mũi, lưỡi có chi,

Tính chung thân, ư cũng y một chiều.

Sắc, thinh, hương, vị, mỹ kiều,

Kể luôn xúc, pháp cũng đều không ngơ.

Sự nh́n của mắt chết trp7,

Sư nghe, sự ngửi lặng lờ giác quan.

Lưỡi này sự nếm khô khan,

Thân nầy xúc động, sá màng chi chi.

Ư kia đă dứt nghĩ suy,

Bao nhiêu cái thức chung qui chẳng c̣n.

Vô minh đâu có sinh tồn,

Vô minh cũng chẳng hao ṃn mất đi.

Cái già, cái chết thấy chi,

Pháp nào tận diệt, ai bi chết già ?

Bốn bề thanh dịu bao la,

Khổ, tập, diệt, đạo cũng xa mấy ṿng.

Đến đây cái trí không không,

Có chi là đắc, mà trông cho thành ?

Bởi không có đắc riêng ḿnh,

Thế nên Bồ tát, tâm t́nh không ngăn.

Nương theo trí huệ vô ngằn,

Không c̣n sợ hăi, băn khoăn cảnh đời.

Đảo điên mộng tưởng xa vời,

Không c̣n ưa thích nghỉ ngơi Niết bàn.

Ba đời chư Phật khắp tàng,

Nương thuyền trí huệ, mà sang bến bờ.

Quả linh hiển đắc kịp giờ,

Chánh đẳng, chánh giác tôn thờ không trên.

Cho hay trí huệ tảng nền,

Ai mà thấu nhập trở nên phép thần.

Oai to, lực rộng sáng ngần,

Phép nào cao cả dám cân phép nầy.

Năng trừ các thứ nạn tai,

Rơ ràng chơn thật chẳng sai ngoa lời.

Bến bờ trí huệ rộng khơi,

Buông ra muôn tượng, gom thời một câu.

Độđi, độ khắp đâu đâu,

Độ cho giác ngộ, chóng mau viên thành.

* * *

Vật chi nếu có tướng h́nh,

Thảy đều hư mộng, vọng t́nh bông lông.

Bằng xem tướng có là không,

Nhận ra Đức Phật khắp trong cảnh t́nh.

* * *

Nếu ai chấp có biết ḿnh,

Biết người cùng biết chúng sanh kia là.

Lại thêm mạng số biết tà,

Phải đâu Bồ tát vượt qua lưới mành.

* * *

Nếu xem Phật ở tướng xinh,

Lại nghe Phật ở âm thinh dịu dàng.

Th́ ra kẻ ấy lạc đàng,

Như Lai chơn tánh có tàng chi chi.

những là các pháp hữu vi,

Giống như mộng ảo, khác ǵ huyễn thôi.

Tựa hồ bọt nước ḍng khơi,

mảnh h́nh ảnh giả, chút hơi sương tàn.

Thoáng qua chớp nhoáng lẹ làng,

Phải nên soi sáng, hiệp tan đó là !

Cái tâm đă biết vừa qua,

Vốn thành quá khứ chạy xa lạc loài.

Cái tâm vừa biết đương nay,

Th́ tên hiện tại, nào ai thấy nào.

Cái tâm chưa biết về sau,

Vị lai chẳng có ước ao chi mà,

Kính lạy Ta bà thế giới Thích Ca Mâu Ni Phật. ( 3 lần )

CẦU NGUYỆN TRAI TĂNG

Nay tín chủ ḷng thành phát nguyện,

Lễ cúng dường phụng hiến chư Tăng.

Sắm sanh vật uống, thức ăn,

Thuốc men, mùng chiếu, áo chăn cúng dường.

Là tứ sự thông thường mọi việc,

Sắp gom vào một việc Trai tăng.

Lễ nầy vốn lễ cầu an,

Hiện tiền phụ mẫu được ban phước nhiều.

Và cũng lễ cầu siêu báo bổ,

Trong Cửu huyền Thất tổ từ xưa.

Được nhờ ân đức móc mưa,

Tiêu diêu khoái lạc phước thừa sanh Thiên.

Cùng nội ngoại hai bên cật ruột,

Tổ tông đồng quyến thuộc lục thân.

Kẻ xa cho chí người gần,

Thảy đều thọ hưởng phước phần vẻ vang.

Ḷng tin tưởng trong hàng Tăng chúng,

Bủa đứa lành mưa phún phước rơi.

Từ-Bi thương xót cứu đời,

Ra ơn chú nguyện như lời cầu xin.

Vậy gom cả tâm linh ḥa nguyện,

Phước lành nầy phổ biến thế gian.

Chúng sanh khắp cơi các hàng,

Siêu ṿng nghiệp chướng thoát đàng trầm luân.

Xứ xứ thảy thấm nhuần đạo đức,

Người người đều ra sức cần tu.

Mưa ḥa gió thuận êm ru,

Trăm nhà phước lạc muôn thu thái b́nh.

Địa ngục bớt thảm h́nh khốn khổ,

Ngạ quỷ thường được chỗ siêu lên.

Súc sanh vượt khỏi thấp hèn,

Theo duyên tiến hóa đua chen lần lần.

Đường thiện đạo chư thần cải dữ,

Cơi nhơn người biết xử khoan dung,

Nhịp nhàng theo lẽ sống chung,

Chư Thiên ḥa hiệp thảy đồng yên vui.

Mớ vật chất lấp vùi hố thẳm,

Nẻo tinh thần bước giẵm lên cao.

Thánh vương phải mặt anh hào,

Hiền thần đức hạnh thanh cao dạy đời.

Dân lành biết giữ lời khuyến nhủ,

Chỉ chuyên lo chăm chú tu hành.

Không người giàu có ỷ ḿnh,

Không người nghèo khổ, ghét ganh, khích hiềm.

Chốn tù tội ngày đêm trống vắng,

Nạn điên khùng mất hẳn hôn trầm.

Ăn xin, đui điếc, què, câm,

Bao nhiêu những cảnh thương tâm chẳng c̣n.

Núi xương trắng mau ṃn thán oán,

Biển máu đào chóng cạn thù hằn.

Bầu trời độc khí tiêu tan,

Mùi hương bác ái thơm lan khắp cùng.

Chúng sanh biết tôn sùng Phật-Pháp,

Tiếng kệ kinh lấn áp lợi danh.

Ai ai lánh dữ về lành,

Bến mê Đông-độ đổi thành Tây phương.

Không c̣n phải vấn vương tứ khổ,

Nổi khổ sanh đến độ khổ già.

Khổ đau oằn oại rên la,

Ngặt nghèo khổ chết, xót xa bi sầu.

Kỉnh Đức Phật nhiệm mầu đạo chánh,

Trọng chư Tăng khổ hạnh công dày.

Quíyêu Pháp bảo bực thầy,

Biết cây đuốc sáng hiệp vầy nương theo

Kẻ sống chớ giàu nghèo xao xuyến,

Người thác đừng lưu luyến tríu mê.

Sanh không, tử giả khong hề,

Sống nương cơi tạm, thác về quê xưa.

Vong linh được cải chừa nghiệp dữ,

Giữa ngày nầy tứ sự cúng dâng.

Là ngày tín chủ trai tăng,

Cầu siêu nghiệp tội vong nhân bấy chầy.

Được thọ hưởng đủ đầy phẩm vật,

Lại chi dùng phước đức dồi dào.

Thêm nghe nhạc Pháp thanh tao,

Vội vàng thức tỉnh xôn xao qui đầu.

Lối tham chấp từ lâu được giải,

Nợ buộc ràng oan trái dứt tiêu.

Cất ḿnh bay nhẹ cao siêu,

Thung dung khoái lạc tiêu diêu thanh nhàn.

Người hiện tại b́nh an thơ thới,

Sức khoẻ tăng, phấn khởi tinh thần.

Sống lâu tuổi thọ thêm phần,

Trí thông, huệ sáng, sắc thân thân tốt màu.

Ư nghiệm mật giồi trau đức hạnh,

Mắt tinh vi theo chánh bỏ tà.

Doan trang mặt áo nhu ḥa,

Ngồi ṭa thanh tịnh, vào nhà Từ Bi.

Học thấu suốt huyền vi phép nhiệm,

Diệt tâm phàm vọng niệm chẳng sanh.

Tập trung tư tưởng điễn lành,

Hào quang rạng chói chung quanh đỉnh đầu.

Bồ Đề nguyện đạo mầu chứng đắc,

Bồt tát thân d́u dắt thế trần.

Trang nghiêm thị hiện oai thần,

Độ trong sanh chúng tinh cần chuên tu.

Người người biết công phu thiền định,

Dưỡng tinh thần thanh tịnh tự nhiên.

Cơi đời biển ái lặng yên,

Sông mê trong vắt nảo phiền c̣n đâu,

Chúng sanh thảy quay đầu bến giác,

Kẻ sống vui, người thác nhẹ nhàng.

Đàn na tín thí công ơn,

Phước điền rộng đức, huệ sơn cao tài.

Hữu t́nh vốn nhơn loài động vật,

Vô t́nh là cây đất bao đồng.

Thày đều đắc quả thành công,

Cả nên Phật đạo hiện trong kiếp nầy.

Kính lạy cơi Tăng già Tây phương giải thoát ( 1 lạy )

Kính lạy cửa Khất sĩ đường Như Lai             ( 1 lạy )

Kính lạy chư Phật Pháp Tăng mười phương ba dời ( 1 lạy )

 

KINH PHƯỚC THÍ

Thành kính là phước báu.

Quên ḿnh là cội phước.

Phước là sự bố thí.

Cầu xin cho tín chủ mau đến quả tŕ giới.

Phước thí là con đường nhẫn nhục.

Cầu xin cho tín chủ mau đến quả thiền định.

Phước thí là con đường tinh tấn.

Cầu xin cho tính chủ mau đến quả trí huệ.

Phước thí là con đường vô lậu.

Cầu xin cho tín chủ mau đến quả chơn như.

Phước thí là con đường giải thoát.

Cầu xin cho tín chủ mau đến quả an lạc.

Phước thí là hạng người, Thần, Trời.

Cầu xin cho tín chủ mau đến quả Niết bàn.

Phước thí thuận xuôi theo đường chơn lư, là sự gieo trồng giống lành vào ruộng phước.

Phước thí sống lâu, sắc tốt, yên vui, sức mạnh và trí huệ.

Phước thí sẽ giàu sang, quan, quyền, vua , chúa, sự sung sướng thanh nhàn của cơi Trời.

Phước thí là bến bờ núi báu, cù lao châu ngọc, lầu đài, xe cộ, của quí cơi sống no vui.

Phước thí là hạnh phúc cao thượng, trong sạch, yên lặng, sáng suốt và chơn không.

Phước thí là chơn Phật,thân Tánh, đầu người, nhơn từ, quảng đại, lễ hiếu, thiện nền.

Cầu cho tín chủ phát ḷng không trên, chánh đẳng chánh giác thêm lên.

Trời thần kỉnh phục, Tiên Thánh mến v́.

Chư Phật vừa ḷng, gương lành đáng kể.

Phước huệ gồm thâu, ư nguyện toại cầu.

Phiền nảo đoạn tuyệt, ô nhiễm tránh xa,

Cúng thí là người Bồ Tát.

Cầu xin cho chư Bồ Tát, mau đến quả Như Lai.

Cúng dường nơi Tam Bảo.

Cầu xin cho tín chủ mau đến quả Phật Pháp Tăng.

 

BÀI THỌ BÁT

Bát cơm ai sắm cực ḷng

Ta ăn phải nhớ tầm công ơn người

V́ nguồn sống phải mượn hơi

Cũng như chén thuốc chửa nơi bịnh t́nh

Rán tu trước độ thân ḿnh

Sau lo độ tận chúng sanh mê lầm

Thước ăn nầy từ đâu đem đến

Phải chăng v́ người mến đạo lành ?

Thương ai chín chắn tu hành

Thảo ḷng, nhịn miệngkỉnh thành, kính dâng

Tay thọ lănh bân khuâng tự nghĩ

Đức hạnh ḿnh thọ thí đáng không ?

Món vai món trả phải đồng

Người dâng vật quí là mong phước lành

Ngăn tham luyến, không sanh ḷng quấy

Dứt lỗi lầm chảng thấy miếng ăn

Lẽ nào tật tánh khó khăn

Ch́u theo khẩu nghiệp tự trăng trói ḿnh

Cơm như món thuốc ngon chữa bịnh

Ta người đau phải tính phương châm

Tạm dùng nhưng chẳng luyến tâm

Đă không tham nhiễm nào lâm tội t́nh

Giờ thọ thực nhắc ḿnh tinh tiến

Lập đao thành chí nguyện mới thành

Độ rồi cả thảy chúng sanh

Cũng như thọ hưởng phước lành hôm nay.

 

 

 

 

    Luật Nghi Khất Sĩ