Ánh Minh Quang

CẢM NIỆM ĐẾN ÂN ĐỨC TÔN SƯ

Con đốt nén tâm hương chiêm ngưỡng

Để tỏ ḷng niệm tưởng nguồn ân

Từ ngày con đă bước chân, 

Theo Thầy học đạo gắng cần tinh chuyên. 

Thầy ví thể ngọn thuyền pháp sáng

Dắt d́u con bỉ - ngạn sớm về

Hằng ngày con được hầu kề

Nghe lời chỉ giáo dễ bề sửa trau. 

Thoát mê tối nhờ lau gương trí

Con dốc ḷng gắng chí keo sơn

Muôn năm tạc dạ chẳng sờn, 

Những lời chỉ giáo những công ơn Thầy.

Con tu đợi đến ngày đắc quả

Đặng mong đền nghĩa  cả ơn sâu

Ân sâu chưa trả mặc dầu

Nghĩa sâu chưa vẹn khó hầu tính sao?

Ôi cảnh trạng đớn đau khôn xiết

Là những ngày thương tiếc bi quan!

Thuyền thầy tách bến Trung - giang

Tại tỉnh Sa Đéc NGỌC QUANG là chùa.

Cũng trong lúc giữa mùa xuân mới

Giáp ngọ niên đem tới bất lành

Là ngày gánh nghiệp chúng sanh

Nên Thầy có tỏ ngọn ngành trước sau

Chư-Thiện-tín cùng nhau rộn rịp

Lo  cúng dường cho kịp ngọ trai

Xong rồi thiện tín ai ai

Đọc kinh cúng hội trong ngày ba mươi.

Chư-Thiện-tín vui cười hớn hở

Kế đức Thầy khai mở pháp âm

Giải nhiều nghĩa lư cao thâm,

Khuyên chung hăy cố gắng tầm đường đi.

Tu đừng có nệ ǵ công khó

Công khó nhiều mới rơ đạo cao

Đạo cao th́ phải gian lao

Gian lao mới biết kẻ nào chân tu.

Tu th́ phải công phu tịnh tánh

Tu cần lo giữ hạnh Từ - bi

Tu ǵn bác ái nhớ ghi, 

Tu ḅn công quả tu tŕ giới nghiêm.

Tu nên giữ trọn niềm với đạo

Tu dốc ḷng cởi tháo oan gia

Tu ǵn hai chữ Nhẫn - ḥa,

Tu y gương đức Thích - Ca ban hành

Thầy nhắc lại nhiều danh vị Phật

Tu thế nào khỏi thất công lao

Bảo chư thiện tín cùng nhau

Rán lo sửa lấy dồi trau tâm trần.

Chiều hôm ấy trước sân Tịnh - Xá

Chung quanh tàng bả đậu xanh xanh

Bồ - đề tươi đượm trên cành

Đức Thầy qua lại chung quanh nhiều lần.

Từng bước một có phần suy nghiệm

Kêu các tṛ đem đệm ra sân

Trải rồi sư-đệ kề gần

Pháp âm vi diệu Ngài phân rất nhiều.

Nói chỉ rơ những điều sắp tới

Lúc vắng Thầy luật-giới tinh chuyên

Th́ có các đấng chư thiên

Theo mà pḥ hộ luân phiên thế Thầy.

Giữa những lúc hôm nay khó tả

Ôi! Lắm điều tạc dạ ghi xương

Đến khuya giữa lúc canh trường, 

Đức Thầy c̣n chỉ con đường thế nao.

Khi Thầy vắng về sau phải nhớ

Lấy luật điều nâng đỡ bước chân

Các con phải gắng chuyên cần

Luật là Thầy đó hằng gần các con.

Con bỏ luật như đ̣n bỏ gánh

Phương chi mà nhập thánh siêu phàm

Con ơn vật chất đừng ham,

Vun nền đạo đức càng cam khổ nhiều.

Con nên biết những liều thuốc quí

Uống được rồi khai trí phá mê

Phá mê Thầy sẽ trở về, 

Để con ỷ lại bỏ bê tu hành.

Con nghe nói cũng đành rơi lệ

Chắp tay quỳ thủ lễ bạch qua

Con c̣n nhỏ dại nhờ cha,

Dắt đường dẫn lối đưa qua biển trần.

Con chí dốc hầu gần Thầy măi

Dầu lên non xuống ải cũng theo

Dẫu cho cảnh khó ngặt-nghèo,

Có Thầy giữ lái cầm lèo lo chi.

Thầy mới nói dễ ǵ theo được

Hỏa Diệm-sơn Thầy vượt khỏi qua

C̣n con nhiều nghiệp chướng ma

Dễ ǵ thư-thả vào ra lửa hầm.

Con nghe nói không cầm giọt lệ

Thương ân Thầy chẳng nệ công lao

Thầy liền giải lư thâm cao,

Chữ LY và HIỆP đồng nhau khác ǵ...

Ly ân ái sân si duyên nghiệp

Ly là ĺa thoát kiếp luân hồi

Ly đường danh lợi cao ngôi

Ly trần tránh khỏi những chồi tử sanh.

Ly các sự đua tranh nung nấu

Ly tâm phàm sẽ thấu lư chơn

Ly xa độc ác chớ gần,

Ly điều tŕu mến, ly phần nhớ nhung.

Ly những chốn đất bùn lem lấm

Ly khỏi nơi say đắm phù hoa

Ly sao cách khỏi ái hà

Ly sao thoát khỏi ta bà trần-gian.

Ly mới thấy Niết-Bàn tại thế

Tạm chữ Ly là để thử con

Thử con mới biết mơi ṃn

Thử con mới biết ḷng con thế nào.

C̣n những chữ làm sao gọi Hiệp

Hiệp với ḥa liên tiếp lẫn nhau

Ḥa không chia rẽ trước sau,

Ḥa không phân tách da màu trắng đen.

Ḥa để giữ ngọn đèn chân lư

Ḥa hiệp nhau nhất trí đồng tâm

Ḥa là hạnh phúc muôn năm

Ḥa ǵn giới luật thậm thâm Thầy truyền.

Ḥa kết lại chiếc thuyền Bát-Nhă

Ḥa chung đưa tất cả chúng sanh

Ḥa Y-Bát Chánh Đạo thành,

Ḥa lo vun quén cội lành sum sê.

Ḥa mới thấy dựa kề Cực-Lạc

Ḥa ươm gieo những hạt giống thơm

Cây ḥa bông trái say đơm,

Chim ḥa lo líu trên cḥm cây xanh

Đất ḥa địa ắt thành chung khối

Gió ḥa phong th́ thổi tan mây

Thủy ḥa nước chảy đó đây, 

Hỏa ḥa lửa cháy cả ngày lẫn đêm.

Thiên ḥa hiệp càng thêm yên ổn

Nhơn hiệp ḥa khỏi chốn nạn tai

Tăng ḥa tŕ giữ giới trai,

Ni ḥa chẳng dám hành sai qui điều.

Thiện-tín ḥa mới nhiều phước lạc

Vậy chữ ḥa hăy tạc nhớ ghi

Pḥng sau những lúc trong khi,

Gặp cơn giông tố chẳng chi đổi đời.

Nay Thầy đă cạn lời cân nhắc

Việc sống c̣n có chắc được đâu

Khác nào ví thể ruộng dâu

Tang điền thương hải biển thâu đó mà.

Tu th́ phải ngừa Ma nghiệp khảo

Làm cho con điên đảo tâm thần

Nó cần mưu kế dắt lần,

Đưa ra giữa biển phong trần chơi vơi.

Nên xa tránh những nơi đô hội

Nên dựa gần những cội cây lành

Nên t́m pháp diệt tâm sanh,

Chớ nên vui chốn thị thành phồn hoa.

"Vui ǵ giữa ta bà hỏa trạch?

Thường đốt thiêu cháy sạch thân tâm

Muốn ra khỏi chốn luân trầm,

Th́ con chớ có mê lầm đắm say".

Ôi! cảm đến ơn Ngài khôn xiết

 Khuya quá rồi sương tuyết phủ che

Vô nằm c̣n vẳng tai nghe,

Những tiếng vàng ngọc c̣n se tơ ḷng!!!

Rồi tự nghĩ chắc không lẽ có

Những lời Thầy vừa tỏ ly nhau

Đêm tàn qua bữa hôm sau,

Tháng hai, mùng một ngày đau đớn ḷng.

Thầy về đến Vĩnh Long, Tịnh-Xá 

Rồi mau mau hối hả ra đi

Đi cho đúng kịp thời kỳ,

Bị Trần Văn Soái bắt đi giữa đường.

Ba ngày sau thảm thương Tăng chúng

Tại NGỌC-VIÊN đang đúng ngọ trai

Có người đền tận cho hay,

Đức Thầy đă bị lâm tai nạn rồi!

Cả Tăng chúng chẳng ngồi ăn nữa

V́ nghe ông Năm Lửa bắt Ngài

Đánh sao găy một cánh tay,

Tầm vông cả khúc cả ngày lẫn đêm.

Nghe dường ấy ruột rêm tim đứng

Quên xác thân sờ sững giây lâu

Hít môi, chắc lưỡi, lắc đầu,

Tu hành c̣n phải chịu sầu thế ni?

Tám Tăng sĩ quyết đi đến đó

Bị bắt giam tính có ba trăng

Bảo thôi về thế làm ăn,

Đừng đi tu nữa theo thằng nọ kia

Ôi! cam chịu trở về theo nhóc

Có phương ǵ trong đục tỏ phân

Thở than ôi! cơi hồng trần,

Hồng trần là chốn muôn phần đắng cay!

Kể từ ấy không ai thấy mặt

Đến ngày nay biết chắc c̣n không

Éo le chi cảnh đoạn ḷng,

Nhiều năm những nỗi đợi trông ngóng hoài.

Nào có biết hỏi ai tin tức

Rồi có tin Đại-Đức trên non

Có tin Đại Đức di ḥn,

Có tin Đại Đức không c̣n sống đâu.

Ôi nhắc đến dâng sầu đổ lệ

Ngày qua ngày tính đă nhiều năm

Trời ôi, trời rộng xa xăm,

Đất ôi! Đất bít biết tầm chốn nao???

Thương một đấng thanh tao quảng đại

Quyết xả thân khổ hải không màng

Thầy chèo chiếc Bát Nhă thoàn,

Giữa gịng sóng gió khó toan những điều.

Có những kẻ ổ kêu làm biếng

Tu ǵ xin để tiếng xấu xa

Đời đầy vật chất vinh hoa,

Sao không toại hưởng để ḷa mắt dân?

Nhắc qua đến phong trần cay nghiệt

Có những người chê nhiếc tận tai

Giả tu để dối trần ai,

Cùng là mắc nạn bị đày khổ thân.

Nên phải chịu đầu trần sương nắng

Gặp cơn mưa thủng thẳng mà đi

Bởi chưng kiếp trước tội ǵ?

Ngày nay đến lúc nhằm khi trời đày.

C̣n những tiếng chua cay khó tả

C̣n những lời buồn bă khó phân

Thầy tṛ gặp nổi gian truân,

Trên đường hành-lữ hết xuân đến hè.

Đông -Thu măn c̣n nghe tiếng rỉ!!!

Mặc t́nh đời dèm sĩ khinh chê

Lấy tai bịt mắt hầu kề,

T́m đường hóa độ dắt về Tây-Phương.

Mới nhắc lại những gương Phật-Tổ

Xá-vệ thành là chỗ cao ngôi

Quốc-vương đế vị muôn tôi

Mà Ngài chẳng nở an ngồi trị dân.

Trải lăn lóc phong trần sương nắng

Bốn chín năm (49) chịu đắng chua cay

Ngày ngày ôm bát hoá trai,

Mặc đời ố ngạo, mặc ai khinh dèm.

Ngài tự nghĩ c̣n đem chơn lư

Phổ truyền ra huyền bí ẩn vi

Cho người thấy rơ đường đi,

Cho người khỏi phải mê si tấc ḷng

Nhiều lư lẽ hết trong đến đục

Để mở lần những gút sương mây

Chỉ đường đi thẳng về tây,

Chỉ đường thầy rơ cảnh này khổ đau.

Ai thức tỉnh sửa trau tâm trí

Ai mê trần càng bị hỏa khanh

Chim khôn chọn cội đa cành

Người khôn chọn chốn thoát gành sông mê.

T́m mọi cách dắt về tội giác

Dùng pháp âm gội mát cơi ḷng.

Từ bi, Bác-ái, đại đồng,

Cớ sao c̣n chịu vướng ṿng tai ương???

Giữa những lúc canh trường thanh vắng

Th́ tưởng ra nuốt đắng ngậm sầu

Ơn Thầy như biển rộng sâu,

Công Thầy non Thái khó hầu sánh qua.

Sao c̣n vướng tai ba nạn ách???

Cũng có khi than trách trời già

Trời sao trời chẳng xét qua?

Thầy con đến nỗi c̣n sa lưới hùm.

Chịu những nỗi gông cùm xiềng trói

Chịu những điều khó nói được ra

Tủi ḷng than trách trời già,

Nhưng nay giác ngộ hiểu ra mọi điều.

Đấng cứu thế chịu nhiều tai ách

Ḱa gương xưa có trách được ai

Chúa trời c̣n phải treo tay,

Cũng v́ thế tội cho loài sanh linh.

Huyền Trang chịu khổ h́nh lắm nạn

Mới đắc thành Tam Tạng Pháp Sư

Mục Liên Đại hiếu đại từ,

Mà bọn gian tặc chẳng tư vị t́nh.

Đạt Ma đă quên ḿnh v́ đạo

Đem chơn truyền phổ giáo Trung-Nguyên

Thần-quang, Vơ Đế chẳng hiền,

Yên - Chi thuốc độc chẳng kiên hại Thầy.

Cam đành chịu đủ đầy thống khổ

Và như Ngài Lục Tổ Huệ Năng

Sống đời chịu đủ khó khăn

Tịch rồi c̣n bị cắt ngang lấy đầu.

Bậc cứu thế mặc dầu chớ nệ

Miễn làm sao độ thế thoát ra

Ḱa như Phật Tổ Thích Ca,

Ma vương nhiễu hại trải qua lắm điều.

Gương thuở trước c̣n nêu lại đó

Xét nơi đây đặng có an ḷng

Đời là cạm bẫy hầm chông,

Phải xem sau trước, phải pḥng đôi bên

Con quyết giữ vẹn niềm hiếu tử

Con quyết ǵn hai chữ thảo ngay

Cầu xin Phật Tổ Như-Lai

Phước lành ban rưới trần ai khổ sầu.

Người người biết quay đầu hướng thiện

Tŕ giới trai phát nguyện tu hành

Thoát ṿng khổ hải tử sanh,

Công thành quả măn đắc thành Phật Tiên.

 

Thực Hiện: TN. Diệu Thiện

 

                   Ánh Minh Quang