
![]()
Phật giáo là một tôn giáo lớn vào hàng nhất trên thế giới. Tôn giáo được gọi danh là v́ hội đủ ba yếu tố chính :
- Giáo chủ
- Giáo điều
- Giáo hội
Trong Phật giáo gọi là Phật-Pháp-Tăng Tam Bảo.
Đức Phật Thích Ca là Giáo chủ, mặc dù ngài không hề tự xưng ḿnh là giáo chủ. Ngài luôn luôn cho ḿnh là người "tự giác, tự đắc" thành Phật, chứ không do thiên khải, và người khác cũng có thể tu hành để đắc chánh quả thành Phật vị lai. Sau khi Ngài tịch diệt, các đệ tử và giáo dân tôn thờ lập Ngài thành Giáo chủ, các lời Ngài giảng dạy, đàm luận trước kia, được thu nhặt, ghi chép lại, rồi chắp nối, dịch thuật, diễn giảng ... thành một hệ thống Giáo điều, và những người tu hành theo đường lối của Ngài tập hợp lại thành Giáo hội. Rồi sau đó, tùy theo tŕnh độ dân trí địa phương, tùy theo tầm mức phổ biến và sự hấp thụ thẩm thấu Đạo đến đâu, lại chia ra những Giáo phái, mà hai phái chính, như đă nói trên, là Đại Thừa và Tiểu Thừa. Dĩ nhiên số Giáo phái Phật giáo rất nhiều, không đếm xuể, tùy theo môi trường không gian và thời gian, và nhất là tŕnh dộ tiến hóa của Giáo dân. Điều đó chẳng khác chi một hạt giống, mọc rễ, nẩy mầm thành cây, cái cây lớn lên dần, lên dần, đâm chồi, trổ nhánh, và cây càng lớn, chồi càng nhiều, nhánh lá càng rậm rạp, lá càng ở trên cao th́ càng bỏ xa cội rễ. Đó là sự phát triển hữu vi của một Tôn giáo.
Nhưng về mặt vô vi, hay siêu ĺnh th́ phải nói Đạo, chứ không nói Giáo. Giáo chỉ là h́nh thức, là tấm áo, là cỗ xe, là chiếc thuyền, hay là bất cứ phương tiện nào có thề hướng dẫn chúng sanh đi t́m đến Đạo. Người nào qua Giáo đă t́m thấy Đạo rồi, ắt sẽ không cần đến Giáo nữa. V́ vậy mà có câu tu luyện "đắc quả vị" Phật, tức thành Đạo. thành Phật. Nghĩa là, người đắc quả vị sẽ không c̣n là cái lá trên thân cây cổ thụ, mà chính là một hạt giống mới, chứa đầy đủ những nguyên lư cấu tạo (DAN code) y hệt như hạt giống đầu tiên.
Nói cách khác, như Ngài Minh Đăng Quang, th́ : "Đạo là chơn lư, v́ loài người sanh sau, nên không hiểu chơn lư, lẽ thật của đuôi đầu, họ chỉ nhắm mắt đánh liều, lần ṃ bước đi theo hiện tại, v́ thế mà loài người chỉ chấp theo Giáo lư ... Loài người rất mê tín ... nhưng cũng nhờ sự mê tín, khổ sở, thất bại của hai giáo lư bên lề, mà đến lần chơn lư lẽ thật, ấy là đạo của vơ trụ chúng sanh. Và sau khi thấu lư đạo rồi, th́ không c̣n nương theo giáo lư thấp cao ... mà nắm giữ gặp được mực trung của Đạo, kêu là đắc đạo ".
Sự diễn giảng của Ngài Minh Đăng Quang về sự phân chia và xa gốc rễ của Phật Giáo rất rơ ràng trong các chương về Đại Tiều Thừa, về Chánh Giác, về Chơn Lư, và nhất là về Đạo Phật. Trong đó Ngài phân biệt Đạo và Giáo khác nhau như thế nào. Điểm phá chấp mạnh nhất là Ngài cho rằng, Giáo làm cho con người dễ sinh mê tín, cho dù là thứ mê tín của kẻ có học" tin quàng xiêng vào các kinh sách đủ thứ, cùng vào các lới nói của các bậc danh nhân .. kẻ ấy rồi sẽ phải đảo điên trí óc", hoặc là thứ mê tín của những người dốt nát sợ sệt yếu đuối" Phật nào bảo lạy bái hoặc tôn thờ, hay giữ ǵn lời nói phương tiện của Ngài, một cách khư khư mù quáng ?"
Ngài Minh Đăng Quang giải thích rơ : "Sự mê tín cũng có thể làm cho kẻ ác được thiện, cho kẻ quá nặng nề thấp thỏi của bước đầu. Chớ kẻ mê tín th́ không bao giờ được giác ngộ trong đời hiện tại. Bởi thế nên bậc thượng trí muốn giác ngộ, th́ phải ĺa xa mê tín".
"Mỗi một câu pháp lư là một ngón tay của Phật, đưa ra để chỉ cho chúng ta thấy Chơn Lư lẽ thật, đặng đến với Chơn Lư lẽ thật. Cũng như chiếc bè là để đưa ta qua biển, đến bờ bên kia, chớ không phải tu đứng giữ măi chiếc bè, để chịu chết khổ giữa biển, c̣n khổ hơn là bờ bên nầy nữa vậy".
Đó là sự lầm lẫn Đạo và Giáo của Phật là Một, tức là nhầm lẫn giữa Chơn Lư và Phương Tiện.
Rất rơ ràng, nếu tu Đạo lâu ngày mà không nhập đại định, không đi đến chánh đẳng chánh giác, không phát huy khai mở huệ, lục tâm thông ... th́ tu sĩ phải ôm chặt vào Giáo, trở thành nô lệ cho giáo điều, để t́m sự b́nh an giả tạo trong cái vỏ tôn giáo.
Khi đă thực sự đi đến Đạo, sẽ thấy rằng Đạo cũng chỉ là Không, tức là Vô Đạo, huống hồ chi là Pháp, là Giáo. Tất cả các Pháp đều là Vô Pháp, vậy th́ tranh giành, tranh đấu, tranh chấp, tranh luận, tranh căi giáo phái, giáo lư, giáo thừa, giáo pháp để làm ǵ ? !!!
C̣n giáo th́ c̣n tranh chấp thấp cao, hay dở, hơn thua, c̣n ràng buộc vào địa phương tính, dân tộc tính, văn hóa tính, biên cương lănh thổ, lịch sử, ngôn ngữ, văn minh ..v.v.. Mặc dù là những tôn giáo lớn nhất trên thế giới như Phật giáo, Thiên Chúa giáo, Ấn Độ giáo, Hồi giáo ... khi đă thành giáo, tức nhiên lệ thuộc vào mặt h́nh thức hữu vi, mà trong đó ngôn ngữ diễn giảng là một thứ khuôn khổ g̣ bó lớn nhất (tiếng Sanskit, tiếng Pali, tiếng Do Thái, tiếng Trung Hoa ..v.v.) rồi thứ đến là chủng tộc và quốc tịch địa phương ...
V́ vậy, mà Ngài Minh Đăng Quang đă đưa ra thuyết "Chủng Tộc Sa Môn", đây là một phá chấp rất lớn về Đạo và Giáo. Khi đi vào Đạo, không c̣n Giáo, th́ tất nhiên không c̣n giới hạn của chủng tộc và ngôn ngữ. Trong chủng tộc Sa Môn, đồng nhất trong cơi Phật, trên khắp mặt địa cầu này, th́ ngôn ngữ là siêu thức, biên cương là Thiên Đàng Đại Đồng, đẳng cấp chỉ có một, là nhân loại chúng sanh, luật pháp là Siêu nhiên và Tiến hóa, Giáo chủ là Hiệp nhất (One-ness) hay là "Một", một là học hành, là chỉ một Thừa tiến hóa mở Huệ và đắc đạo, đó là trường học chung của tất cả, gọi là Chơn Lư. "Chơn Lư không phải là tôn giáo hay đảng phái, chủ nghĩa hay giáo phái nào ... Trong Chơn Lư không có sự mê tín nơi duy vật, duy thức hoặc duy tâm. Không có sự mê tín nơi người, nơi giáo lư, nơi linh nghiệm ... và cũng không vất bỏ một cái ǵ cả. Đúng Chơn Lư là tự nhiên, cái tự nhiên sống măi đời đời ..."
Ngài Minh Đăng Quang đă khẳng định : "Đạo Phật là con đường giác ngộ, của người giác ngộ, của chúng sanh chung ... V́ sao Đạo Phật xưa gọi là đạo chứ không phải gọi là tông giáo, hay học Phật ? Nếu chúng ta chịu cố sức sưu tầm, thực hiện, th́ chắc cũng không có chi là khó hiểu, miễn chúng ta có óc giải thoát như Phật là được ... Thật vậy đạo Phật Thích Ca xưa, và giáo pháp của tượng cốt ngày nay, đă khác xa nhau lắm ..."
Như vậy con đường nào mới đúng là đường Đạo. Chúng ta hăy nghe lời kết luận mạnh mẽ, Đại Bi Trí Dũng của Ngài Minh Đăng Quang, và tức khắc hiểu được nguồn Chơn Lư".
"Quyển Đạo Phật này có ra, là để chỉ rơ con đường giác ngộ, bởi giác ngộ mới gọi là Đạo Phật. Quyển Đạo Phật này ra với tánh cách siêu nhiên, không cần dư luận, không thiên tư, không chỉ trích. Mà chơn lư, công lư, chỉnh đốn, chấn hưng, giác ngộ, khuyến khích, theo ư muốn của khắp người người ".
KẾT :
Những phá chấp trên đây của Ngài Minh Đăng Quang thật minh triết, hữu lư, hợp lư và siêu lư đồng một lúc.
Toàn bộ Chơn Lư của Ngài Minh Đăng Quang đi đúng với đường Siêu Thượng Thừa của đạo Phật, và phản ảnh rơ ư nghĩa "Phi Thường Đạo" mà Lăo Tử nhắc đến. Những ai có tŕnh độ tiến hóa cao, vượt qua khỏi bậc Sơ Thừa (Đạo), và Trung Thừa (Khả đạo) đọc được Chơn Lư của Ngài Minh Đăng Quang, sẽ hiểu được thế nào là Siêu Thượng Thừa (Phi Thường Đạo). Và những kẻ tầm đạo đă có tŕnh độ phá chấp giác thân, hết tha độ, bớt chấp ngă, sẽ vô cùng cảm kích khi đọc được Chơn Lư của Ngài Minh Đăng Quang. Những lời phá chấp của Ngài như những nhát cày cuối cùng xới lên lớp đất cát khô cằn của thành kiến, của mê tín, của giáo điều,c ủa yếu đuối và ỷ lại, để làm bậc tung lên những hạt giống tốt của Đạo. từ đó, những lời giảng về Pháp của Ngài Minh Đăng Quang lại sẽ là những nguồn nước ngọt, vun tưới cho hạt giống, được thấm nhuần vào nguồn nước vào phân bón của Chánh Đạo, để một ngày nào đó, hạt giống sẽ nẩy mần./.
Thực hiện: Ngọc Liên